Thứ Sáu, ngày 02 tháng 1 năm 2015

Mắm

Kỷ niệm ngày 02-01-2015, Mắm bỏ Sài Gòn về quê. 
Thế là cuối cùng mày cũng bỏ tao ở lại cái xứ này mà về mất rồi. Một lẫn nữa, tao gửi mọi lời chúc tốt đẹp nhất đến mày, bạn thân nhé :( Những kỷ niệm đã có cùng nhau, tao sẽ không bao giờ quên đâu.
Ảnh mày đầy khắp điện thoại tao. Tao chọn ra những tấm đẹp nhất up lên đây để đánh dấu ngày buồn này.
Tạm biệt mày!











Thứ Tư, ngày 31 tháng 12 năm 2014

Tuổi 24

Nhân dịp một ngày từ sáng tới tối cắm đầu làm hồ sơ xin việc, nửa đêm vẫn còn thức khuya viết CV ứng tuyển vào Yeah1, trong ấy phải nhắc lại những thành tích mình đạt được trên con hành trình văn chương, có vài điều sống lại trong mình.


1. Chưa khi nào tình yêu đối với viết lách trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng mình như lúc này. Không phải để tiếp tục làm một người trẻ lặng lẽ viết, lặng lẽ yêu nữa. Mà để sống bằng nghiệp viết và trả giá cho điều ấy. Mình đã có bốn năm rèn luyện để trở thành một giáo viên. Đôi lần cũng thấy nó hợp với mình, đa số thời gian ấy cũng phải tự ru mình rằng nó hợp với mình. Nhưng thật ra thì, tình yêu ấy mà, người ta không kiếm tìm người đẹp đôi với mình để yêu, mà kiếm tìm người làm mình cuồng dại. Cũng từng có vài đoạn trong đời, mình nổi loạn. Sau đó thì tất nhiên là phải trả giá. Sự trả giá luôn chua và đắng ngắt, nhưng không hiểu sao tình yêu cứ làm cho người ta muốn nổi loạn. Mình bây giờ đang ở vào giai đoạn muốn nổi loạn. Có những điều đốt mãi chẳng thành tro. Chẳng hạn như đam mê và tình yêu.



2. Sài Gòn có phải là miền đất hứa?



3. Vậy là mình sắp tròn 24 tuổi. Mọi thứ còn quá chông chênh, trước mặt là một ngã ba và một ngã tư. Mình sẽ chọn gì? Bình yên hay đam mê? Gia đình hay tình yêu? 

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

Tôi đã thấy mất mát

"Năm tháng nhúng hoàng hôn 
Ðến rã rời thể xác 
Tôi đã thấy mất mát 
Tất cả trừ cô đơn"

(Tô Thùy Yên)


Thứ Hai, ngày 03 tháng 11 năm 2014

Ngày mai, trong đám xuân xanh ấy...

Kỉ niệm ngày 03 tháng 11 năm 2014 nhằm ngày 12 tháng 9 âm lịch năm Giáp Ngọ, Huệ theo chồng.


Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

Thư gửi người yêu cũ

Cả buổi tối, em ngồi trước bàn phím nhưng chẳng thể nặn ra cái gì góp phần giải quyết cái hạn deadline sờ sờ trước mặt. Nhưng quyết phải viết được một cái gì đó rồi mới ngủ, nên em quyết định viết cái này...


GỬI ANH

Em đã già mất rồi, chẳng còn là cô bé 18 mảnh khảnh, bé bỏng ngày nào. Em cũng từng hồn nhiên lắm, chẳng hiểu nổi cha mẹ và anh thất vọng về em như thế nào vào cái ngày ấy. Em chỉ đủ lớn để hiểu chính mình thất vọng về mình mà thôi. Ấy thế mà rồi, em cũng học xong đại học, không xuất sắc, nhưng cũng kha khá, đủ để hài lòng về chặng đường đại học. Rồi thì em tìm ra chuyên ngành đam mê của mình để đeo đuổi sau khi kết thúc đại học. Rồi thì em học cao, dù không suôn sẻ bước đầu cho lắm vì vài lí do vớ vẩn (rớt Triết học chẳng hạn @.@). Nhưng mà em chẳng sợ (anh cũng hiểu em vốn bướng bỉnh). Rớt thì em đi thi tiếp, em lại học tiếp, em dán sticker khắp phòng mình: "Vượt qua chính mình. Let me kill Philosophy". Rồi thì em sẽ làm được, không sớm thì muộn, dù hiện tại emlàm cha mẹ lo lắng một chút (vì lần đầu em thi rớt và lại đang thất nghiệp vì mải học, chẳng lo kiếm việc làm).


Anh hiện tại có khỏe không, có sút bớt kilogram nào không (bự quá ^^), công việc hiện tại có khiến anh thỏa mãn không, khi nào thì lập gia đình,... Em luôn có nhiều điều muốn hỏi anh, luôn thế, hơn 5 năm qua (em luôn yêu anh hơn là anh yêu em). Em nghe nói nhà anh có tang, nên tâm trạng anh hiện có lẽ đang xáo trộn. Trong cuốn "Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào", Ichikawa Takuji viết: "Nhớ là điều duy nhất mà những người ở lại có thể làm". Có nhiều lúc trong đời, mình trở nên bất lực thế. Em cũng từng như anh giờ, rất nhiều lần. Kể cả lúc anh ra đi.


Em đã già mất rồi. Rồi thì em phải lần lượt làm rất nhiều việc trong cuộc đời sau khi anh ra đi: Em phải sống tiếp, phải học xong đại học, phải học tiếp, phải khỏe mạnh, phải xinh đẹp, phải quên anh, phải quen một người khác, phải đưa người ấy về giới thiệu với cha mẹ, phải suy nghĩ đến việc lập gia đình, phải kiếm tiền, phải... Đôi lần, em cảm thấy mọi việc thật khó khăn, đôi lần lại cảm thấy thật nhảm nhí, sao phải mang nặng kiếp nhân sinh như vậy, cuối cùng mình còn lại gì đâu...Trịnh cũng bảo: “Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người” mà. Dù ai đã ra đi, dù đánh mất những gì, dù buồn bã ra sao, cuối cùng ta vẫn còn lại chính mình, phải hoàn thành bổn phận mà cha mẹ giao phó.



Em đã già mất rồi. Em bây giờ đã biết hôn, chứ chẳng còn ngây thơ như ngày cũ. Sự từng trải làm người ta già đi thấy rõ. Có đôi lần, khi nghĩ về anh, em muốn đến gần anh, muốn cầm lấy bàn tay anh, muốn buông thả mình, không muốn cố gắng giữ chặt cảm xúc của mình nữa. Nhưng bổn phận như một thứ vô hình giam giữ linh hồn mình, bổn phận với cha mẹ, với người tình, với bản thân.  Em dù đã già nhưng hiện đang sống tốt, sống vui. Em có gia đình tốt, có người rất yêu em, có bạn bè thân, có chính mình. Việc có nhiều quá đôi lần làm người ta thấy nặng, nhưng phần lớn là hạnh phúc. Em thì như thế.



Đây là một bức thư gửi người yêu cũ, để kể về nhau và về chính mình (vì biết có một ai đó – có lẽ - muốn biết mình có đang sống vui không).



Anh hãy sống thật vui nhé!



Em.

Tường Vi

Thứ Tư, ngày 10 tháng 9 năm 2014

Chuyện bây giờ mới kể (1)

Thế là chúng tôi đều đã ra trường. Hôm trước ngày làm lễ, tôi nhận làm công tác thuê lễ phục cho lớp. Sau khi phát lễ phục về cho mọi người, tôi cũng ướm thử bộ lễ phục của mình. Ngay lúc đó, tôi cảm thấy bộ đồ này với tôi thật nặng nề. Tôi sẽ làm được gì?

Sau khi thoát khỏi luận văn và gánh nặng hồ sơ, tôi nói chuyện nhiều hơn với mọi người. Và tôi nhận ra rất nhiều bạn bè quanh tôi đều đã chuẩn bị từ rất sớm cho việc ra trường: Hộ khẩu, tiền, ghế, chồng, cao học,... Chỉ có tôi, đứa chỉ biết có học. Tôi cũng nhận ra tôi và nhiều bạn bè của mình u mê ở đại học. Trong khi tất cả đang chạy để tìm chỗ đứng thì chúng tôi vẫn chỉ biết có học mà thôi.
Dĩ nhiên, những tháng ngày đầu sau tốt nghiệp không hề ngọt ngào với chúng tôi. 


Stress đến như một chuyện thật bình thường. Tất cả chúng tôi đều stress. Đứa stress vì tiền, đứa stress vì tìm việc, đứa stress vì có việc nhưng bản thân thiếu quá nhiều kĩ năng, còn tôi, tôi tiếp tục stress vì học. Có lẽ, việc tôi làm tốt nhất trên đời này là học, mặc dầu tôi luôn không may mắn trong việc học. Thời điểm bây giờ, vài ngày sau khi hoàn tất mốc thứ 3 của năm 2014 - kì thi cao học - (những cơn đau đầu vẫn chưa rời bỏ tôi) tôi nghĩ, và hơn 2 năm nữa, khi lại tiếp tục tốt nghiệp, tôi sẽ làm được gì?


Tôi sẽ làm được gì?




Thứ Tư, ngày 04 tháng 6 năm 2014

"Đôi khi em nghĩ đến anh"

"Bẵng đi một thời gian rất lâu, tôi không còn nghĩ về An nữa. Tôi cưới Yên, người yêu lâu năm, chuyển sang một chỗ làm mới. Một buổi chiều hè rảo bộ ngang qua văn phòng cũ, chú bảo vệ kéo tay tôi lại nói: “Thỉnh thoảng có thư gửi cho cậu, tôi giữ đó, chờ gặp thì đưa”.

Tôi cầm trên tay một chục tấm bưu thiếp gửi từ nhiều nơi. Bắc Mỹ. Nam Mỹ. Tây Phi. Phía sau chẳng viết gì nhiều, ngoài những câu giải thích thêm về hình ảnh trên tấm bưu thiếp. Và lúc nào cũng kết thúc bằng “Đôi khi em nghĩ đến anh. An”. Không một dòng địa chỉ hay email hay thứ gì khả dĩ liên lạc lại được.

Tôi cất xấp bưu thiếp trong ngăn kép bàn làm việc ở văn phòng để Yên không nhìn thấy. Vài buổi chiều muộn, khi đồng nghiệp đã ra về cả, tôi đi vào pantry pha một t

Tôi cất xấp bưu thiếp trong ngăn kép bàn làm việc ở văn phòng để Yên không nhìn thấy. Vài buổi chiều muộn, khi đồng nghiệp đã ra về cả, tôi đi vào pantry pha một tách cà phê, rồi ngồi thẫn thờ hồi lâu, xem lại từng tấm bưu thiếp từ phương xa, thấy lòng mình buồn như đã trăm năm rồi…"
("Đôi khi em nghĩ đến anh" - Nguyễn Thiên Ngân)