Thứ Bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2015

12-4-2015. Ngọc lấy chồng.


Hai mươi năm có là bao

Hồi bảo vệ luận văn vào tháng 5 năm 2014 xong, mình đã có vài ngày nằm dài dòm trân trân lên trời và sung sướng rú lên trong lòng: "Ôi. Thế là mình đã trả xong nợ học hành rồi sao?". Mình đi học từ 4 tuổi, biết đọc biết viết từ 3 tuổi. Đến nay, 23 tuổi, vậy là mình ăn học sắp 20 năm. Một chặng đường dài so với sự ngắn ngủi của đời người chứ chả chơi.
Vài ngày ấy, tất nhiên mình có ảo tưởng rằng mình đã đoạn tuyệt với học hành.
Thế nhưng không. Một năm qua không hề dễ dàng với mình. Vừa làm vừa ôn thi cao học rồi đi thi, rồi rớt Triết. Sau đó cắm mặt ôn lại để báo thù và tất nhiên là đậu. Rồi đi học. Rồi nghỉ học. Về quê, lại phải đi học.

Đôi khi mình nghĩ, mình sẽ được gì sau 20 năm cố gắng k ngừng đã qua?
Tối qua xem phim "Mùi cỏ cháy", nhân vật trung tâm là Hoàng - một sinh viên khoa Văn viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Hoàng nhắc lại một đoạn trong trường ca "Những người đi tới biển" của Thanh Thảo như sau:
"Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình
(Nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?"
Thời gian mình đọc được nhiều thơ hay nhất là khoảng thời gian được học với thầy Cảnh. Mình đã từng nghĩ mình vào được khoa Văn, bằng đam mê, mình sẽ chạm tới bầu trời. Thế nhưmg không, bốn năm đại học là quãng đời mình đọc ít nhất từ khi biết chữ. Mình tốt nghiệp được đại học phần nhiều là nhờ sự chuẩn bị từ bé.
Nói như Thanh Thảo, thì nếu ai cũng đòi vay trả thì còn chi những đẹp đẽ ở đời. Mình nên hài lòng vậy. 20 năm có là bao.
20 năm có là bao.

Vết sẹo

Mình có một vết sẹo to sau đầu gối, trông như một cái bớt. Mình khá mặc cảm về điều này, vì nó khiến mình không có được đôi chân hoàn hảo như nhiều cô gái khác. 
Lúc nãy, khi đi trên đường, bỗng có người trờ xe tới cười với mình:
- Sao mày lại ở đây? Không học à?
- Tao chán mọi thứ, về ở ẩn rồi. Sao mày nhận ra tao? Tao bịt mặt kĩ thế mà?
- Nhờ vết bớt trên chân mày. Ấn tượng từ bé không lẫn với ai về mày. 
Những xấu xí hẳn nhiên sẽ gây nên bất tiện. Nhưng đôi khi nó cũng khiến người ta nhận ra nhau giữa đời này, theo nhiều nghĩa.





28.03.2015. Chị Thu lấy chồng.

"Xuân hồng có chàng tới hỏi:
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi tóc xõa ngang đầu
Đi bắt bướm vàng ngoài nội."
(Huyền Kiêu)
28-3-2015, đám cưới chị Thu.




Thứ Hai, ngày 16 tháng 3 năm 2015

Nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳm

Thật ra thì hồi trước, mình từng thích một vài người, thích đến chết được ^^. 

Người đầu tiên là mối tình đầu của mình. Hồi ấy, mình thích anh ấy đến chết đi được, kiểu lần đầu trong đời gặp được hoàng tử đúng như kiểu mẫu của mình ấy. Rồi mình cũng tìm cơ hội cho chính mình, để tiến gần đến người đó. Sau đó thì người đó là của mình. Dù không dài như mình mong muốn, nhưng cũng đã có một thời gian, trong chuỗi ngày tuyệt vọng và đầy rẫy khó khăn ấy, chuỗi ngày mà nếu không có một cái gì đẹp như cổ tích để tin thì mình không thể sống nổi và bước qua, mỗi sáng thức dậy, mình luôn cảm thấy cuộc sống đáng yêu vô cùng. Dù không thành, nhưng mình luôn cảm ơn người ấy, về nhiều điều. Những ân tình và kỉ niệm ấy mình luôn gìn giữ. Suốt đời. Dù ai nói gì đi nữa.

Người thứ hai là một anh học trò cũ của má. Đó là một người dong dỏng cao, kiếng cận, lãng mạn, tài năng và vô cùng cứng cỏi. Anh ấy là giảng viên của một trường đại học. Ở trong môi trường rối ren của ngành ấy, nhưng anh lại là một người thầy rất thanh liêm. Mình thích chính là ở sự thanh liêm ấy. Đây là một người theo đúng kiểu "Mai cốt cách, tuyết tinh thần" (Nguyễn Du) ấy. Nếu như là hồi 18, chắc chắn mình sẽ theo đuổi. Nhưng đáng tiếc, hồi đó mình đã 20 tuổi. Và tất cả đã chìm vào kỉ niệm.

Người thứ ba là một giảng viên ĐH KHXH&NV. Mình gặp người đó trong trại viết cách đây vài năm. Người này đẹp đúng kiểu Kim Trọng, điển trai, hào hoa và tài giỏi. Và, tất cả chỉ có vậy 
Biểu tượng cảm xúc grin

Cuối cùng thì người mình chọn là ai. Không đẹp, không tài, không hào hoa, chẳng gì cả. Vì sao? Vì mình nên vậy. Thế thôi. 
Biểu tượng cảm xúc smile

Thứ Năm, ngày 26 tháng 2 năm 2015

Nói một chút về văn chương trong tôi

Hồi bé, độ 5-10 năm trước, mình viết rất sung sức, toàn thơ tình và truyện tình. Hồi cấp 2 và cấp 3 mình đọc sách nhiều vô kể. Có lúc mình viết cả tiểu thuyết, được một nửa thì dừng. Điều lạ là mình biết đến mùi vị của tình yêu sau khi dừng viết, chứ k phải yêu rồi mới viết (bởi vậy nên những thứ mình viết ra quá chừng diễm tình và lí thuyết). Sau này, đổi máy tính hai lần, rồi bị mất laptop. Thế là mình mất hẳn những bản thảo ngày ấy, cái thời bút lực sung mãn nhất của mình.


Bước chuyển lớn nhất trong "sự nghiệp" cầm bút của mình là từ ngày bước vào đại học. Cùng với sự đổ vỡ của mối tình đầu, và bị cuộc sống vả vào mặt chan chát, mình dừng viết hẳn. Khi mình nói đến đây, có lẽ mọi người chờ đợi vào sự "trở lại và ăn hại hơn xưa" của mình. Nhưng không, mình ngừng hẳn, và không có ý định viết trở lại.

Lý do à, có chứ. Bản tính mình đa cảm. Khi trưởng thành hơn, đi nhiều hơn, cuộc đời đập vào mắt mình thật quá nhiều bất công, đau khổ. Một bà cụ cầm 5 bao bố bán ở chợ đêm Đà Lạt, ông cụ cụt hai chân ở ngã tư Cao Thắng - Minh Khai, cô bán bánh tráng trộn ở vỉa hè Nguyễn Văn Cừ, một gia đình giàu có mất đứa con trai độc nhất, một cô bé chưa được hai tuổi bị bỏng toàn thân... Tất cả đều làm mình nhớ mãi, dù trí nhớ mình tệ vô cùng. Mình không có tiền để cứu giúp hết họ. Có lẽ mình nên đi tu để cầu nguyện cho họ .
Thế là từ đó mình không còn cảm xúc gì về yêu đương nữa, không muốn viết về tình yêu. Mình muốn viết về những cảnh đời như vậy. Họ mới chính là hiện thực đời sống, chứ không phải là thằng này làm sao để lừa nhỏ kia lên giừơng . Nhưng trời không phú cho mình được cái tài như nhiều nhà văn khác. Cây bút của mình bất lực với "bầu trời tư tưởng" trong trái tim mình. Mình quá bé nhỏ và bất tài . Mấy năm nay mình luôn mang mặc cảm như vậy.
Thôi. Mình tiếp tục làm cô giáo, tháng tháng kiếm lương ba cọc ba đồng, và chôn đi "bầu trời tư tưởng" này vậy.

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 1 năm 2015

Mắm

Kỷ niệm ngày 02-01-2015, Mắm bỏ Sài Gòn về quê. 
Thế là cuối cùng mày cũng bỏ tao ở lại cái xứ này mà về mất rồi. Một lẫn nữa, tao gửi mọi lời chúc tốt đẹp nhất đến mày, bạn thân nhé :( Những kỷ niệm đã có cùng nhau, tao sẽ không bao giờ quên đâu.
Ảnh mày đầy khắp điện thoại tao. Tao chọn ra những tấm đẹp nhất up lên đây để đánh dấu ngày buồn này.
Tạm biệt mày!