Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014

Những ngày đẹp trời

Đây có lẽ là bài hát mà mình thích nhất trong số những ca khúc Bằng Kiều từng thu âm. Cuộc đời có nhiều quãng hạnh phúc, cũng nhiều quãng đắng cay không nói nên lời. Ở những đoạn đời buồn, mình luôn cố gượng sống bằng những gì đẹp đẽ đã qua. Hành động này không hề là việc "ăn mày quá khứ" như người ta vẫn nói. Chỉ là sống với những gì vui không hơn chìm đắm trong đau buồn sao. 
Vậy là mùa hè cuối cùng của mình đã qua lâu quá rồi. Mình không còn được tham gia vào những chiến dịch, những công trình xanh màu áo nữa. Cuộc đời mình có nhiều chiếc áo mà mình gìn giữ và trân trọng, có lẽ là cả đời. Nhiều trong số ấy có màu xanh.
Đây là những hình ảnh của chiến dịch Tiếp sức mùa thi năm 2013 của trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh tại cụm Tiểu học Phú Lâm, quận 6 - chiến dịch tình nguyện để lại trong mình nhiều kỉ niệm nhất.
Và những ngày hè sau, sau, sau nữa, mình mãi nhủ thầm: MÌNH PHẢI SỐNG NHƯ MÙA HÈ NĂM ẤY!






















Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2014

Kỉ niệm thực tập

Ngày 22-5, mình bảo vệ khóa luận tốt nghiệp. Đây là công việc cuối cùng của thời đại học của mình. Sau đó, mình chính thức ra trường. Thời gian trôi nhanh quá.

Đây là những bức ảnh của kì thực tập ngắn ngủi nhưng nhiều trải nghiệm, có cả những đứa bạn thân và không thân, thích và không thích (con người mà, ai cũng đầy riêng tư). Nhưng trong những ngày thiêng liêng này, mình không còn ý niệm về những điều ấy nữa. Nhiều năm về sau, khi cuộc sống trói mình trong gia đình 4 người, trong cơ quan vài mươi đồng nghiệp - suốt đời chỉ có thế, chỉ mãi mãi có thế - mình hẳn sẽ nhớ lắm những tháng ngày này, đầy yêu thương và hiểu lầm, đầy sến súa và sai trái, đầy tranh cãi và đoàn kết, đầy trẻ trung và sôi nổi...

Sẽ nhớ lắm!




Đây là trưởng đoàn của đoàn mình - Nguyễn Tráng. Cám ơn anh đã lo lắng ngược xuôi để ổn thỏa mọi việc. Quên đi những hiểu lầm, những ích kỉ, vụ lợi anh nhé. Lời xấu đồn xa. Nhưng giá trị sẽ mãi là những điều đẹp đẽ.


Không hiểu sao mãi đến năm 4 tao mới tìm được mày. Chắc chắn là nhiều năm sau nữa, tao sẽ nhớ mày lắm. Ráng đỗ cao học nhé chưn dài. Tao chỉ mong đời mày sẽ rộng mở nhưng tao hằng vẽ ^^




Đám cưới (II)

Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!


Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người
Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta...



Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ
- Đừng yêu ai khác nữa được không?



Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt
Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?



Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu
Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp
Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống
mang chuỗi ngày dài thứ tha…



Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa
Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp
Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất
Mỗi ngày nhận về những giọt sương…



Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung
Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội
Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối
Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói
- đừng để ai khác chạm vào nữa được không?



Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân
Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố
Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó
Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả
Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!



Ngày chúng ta sinh ra
Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?



Nguyễn Phong Việt





x

Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

Đừng đi...

Cách đây vài ngày, em tôi bị mẹ đánh. Mẹ bắt em quỳ một mình ở nhà dưới, không cho ai lại gần và bênh vực. Mỗi lần tôi đi ngang, em lại ôm chân tôi bảo ở lại đây với em. Tôi bỗng nhớ có vài lúc trong đời mình cũng thế. Anh đừng đi, ở lại đây với em.
Trưa nay em nằm ngủ rất ngoan, mỗi khi mở mắt ra lại ôm mình bảo chị Vi ơi, ở lại đây với em. Bỗng thấy thương em đứt ruột. Bởi dạy dỗ nên mới phải đánh đập con trẻ, chứ nào ai muốn quật roi vào đứa bé mà mình nâng niu, ẵm bồng. 

Ninh

Hồi cấp 3, lúc còn chưa chuyển sang trường chuyên, tôi có một người bạn cùng bàn rất thân thiết. Ninh nghịch ngợm, nhưng không phải là học sinh có bản chất hung dữ và thiếu lễ độ. Cô giáo sắp xếp để Ninh ngồi bên cạnh tôi suốt năm lớp 10 và 11. 
Vào dịp nào đó (tôi không nhớ rõ), tôi tặng Ninh một con búp bê cầu nắng Teru tự làm bằng bông gòn. Món quà này, sau đó, tôi đã quên đi một cách hoàn toàn. Quên hẳn. Mãi cho đến cuối năm 12, trong một cuộc nói chuyện qua Y!, Ninh đã hỏi tôi có còn nhớ con ma đó không. Có đôi lần trong đời, ta đã đánh rơi/bỏ quên những yêu thương đã từng, một cách nhẹ nhàng như thế. Thời gian là thứ không hề có dư vị ngọt ngào.



Có thời điểm, Ninh bảo Ninh có tình cảm với tôi. Tôi thì, chưa bao giờ tin vào tình cảm học trò. Đến năm 12, mất tích ở trường chuyên, tôi không còn gặp lại Ninh từ dạo ấy. Sau này, má có nói lại với tôi là má Ninh có tìm má tôi, bảo rằng Ninh rất buồn và suy sụp thật sự. Nhưng má tôi đã không nói lại với tôi. Rất lâu về sau, tôi mới biết điều ấy.
Một lần, tôi thử Ninh bằng cách gọi điện thoại bảo tôi bị tai nạn ở nơi cách nhà chừng 8 cây số. 15 phút sau, Ninh đạp xe đến chỗ tôi, gương mặt trắng bệch và ướt đầm mồ hôi. Sau đó, Ninh đã giận tôi. 
Vào một ngày, trùng hợp, khi tôi thất bại với tình yêu đầu, Ninh nói chuyện với tôi rất nhiều về kỉ niệm. Về con búp bê Teru, về bức thư chúc sinh nhật tôi viết, về mong muốn của tôi đối với Ninh, về nhiều, nhiều, nhiều những kỉ niệm cùng nhau suốt 2 năm. Có lẽ, nhờ thế mà tôi không bao giờ quên con búp bê ấy nữa. Tôi bị mắc tật đãng trí. Nhưng có lẽ, có nhiều điều trong đời mà ta không nên quên. Ví như những chân thành của một người không đi được cùng ta suốt đời này, nhưng để lại trong ta một phần đời rất đẹp.

Thứ Năm, ngày 01 tháng 8 năm 2013

- Thông là loài lá kim đó, bạn à!


Cảm giác bỗng dưng có một cái gì trở nên quan trọng ùa vào lòng mình thật ra không dễ chịu. Giống như cảm giác khi chạy xe ngang những đồi thông ngoằn ngoèo, trên đầu, mưa bụi lất phất rơi, mình ngây thơ nghĩ, những hàng thông vững chãi này sẽ che hết mưa nắng cho mình. Nhưng thực tế không phải như vậy.
- Thông là loài lá kim đó, bạn à!
Như việc tự dưng mình đi tin rằng mọi sương gió ở đời này, có một người sẽ che chắn hết cho mình. Như đứa trẻ tin rằng cô giáo là cô tiên. Mình thì tin rằng người đó là thông-của-mình.
Dù thông chỉ là loài lá kim.
Mà thôi, kệ!

Thứ Hai, ngày 15 tháng 7 năm 2013

Anh!

Em chỉ ước sao mình có đủ lí do để quên hoặc có đủ lí do để nhớ. 

Vì sao những quan tâm em nhận được mỗi ngày, mỗi đêm là của những người đó chứ hoàn toàn không phải của anh? Vì sao những chiếc xe em leo lên đi đến mọi nơi là của những người đó chứ hoàn toàn không phải của anh?  

Vì sao chỉ có ánh mắt của anh, hình hài của anh, giọng nói của anh, những câu chuyện anh nói làm em xao xuyến, em nặng lòng, chứ hoàn toàn không phải của những người đó? Vì sao giữa những giao lộ, em bật khóc chỉ mong một sự níu kéo từ anh chứ không phải của những người đó? Vì sao có những khi em muốn chết thế này, em không biết phải tiến hay thoái, em không nên nhớ mà cũng chẳng thể quên?