Thứ bảy, ngày 11 tháng năm năm 2013

"Và khi tro bụi rơi về..."


Tôi luôn nghĩ rằng, nếu thật sự có kiếp sau, tôi cũng không bao giờ muốn đầu thai và mang nặng thêm một kiếp nào nữa.

Kiếp này tôi đã đau bao nhiêu?
Tôi còn rất trẻ. Những đau đớn thấu tim gan trong đời còn ở phía trước. Vài điều không như ý ở 20 năm đã qua không khiến tôi ngừng tin vào vẻ đẹp của tuổi thơ. Nào ai biết ngày mai có những gì đang đợi mình? Nhưng, nếu thiếu đau đớn, đắng cay, vấp váp, thất bại, chúng ta đâu còn là sinh linh, chúng ta đâu tồn tại.

Kiếp này tôi đã hạnh phúc bao nhiêu?
Tất nhiên là riêng về niềm hạnh phúc, tôi luôn tin vào cả những hạnh phúc đã, đang và sẽ có. Cả niềm đau đã qua, đôi lần cũng đã/sẽ khiến tôi cười vào một lúc nào đó về sau, khi nhìn lại. 



Mối tình đầu - Như đi trên cát - Bước nhẹ mà sâu

 Khi phải sống một cuộc đời khác, tôi sẽ quên tất cả sao? Tôi sẽ phải quên cha mẹ tôi, tôi phải làm con người khác? Tôi sẽ phải quên em trai tôi, sẽ phải làm chị/em của một người người khác? Tôi sẽ phải quên ông bà tôi, quên hơi ấm bà nhiều năm thơ ấu ủ ấm tôi, quên chòm râu bạc phơ của ông mà tôi luôn thích vuốt? Tôi sẽ phải quên mối tình đầu - như đi trên cát - bước nhẹ mà sâu? Tôi sẽ phải quên chồng tôi, người sẽ sống cùng tôi, yêu thương tôi, trải bao ngọt ngào, cay đắng của rất, rất nhiều năm trước mắt? Tôi sẽ quên con trai tôi, con gái tôi? Tôi sẽ là vợ, làm mẹ của người khác, sẽ sống trong một căn nhà khác, chăm một khu vườn khác, làm một công việc khác, có những người bạn khác? Tôi sẽ quên tất thảy những ngày tươi đẹp ở kiếp này? Tôi sẽ quên chính tôi?

Không! Tôi chọn tan thành tro bụi. Tôi chọn nhung nhớ, chọn khóc, chọn cười với những yêu thương kiếp này đã có.



"Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó, cận kề quê hương"
(Henry Vaughan)

Thứ tư, ngày 08 tháng năm năm 2013

"Biển vẫn cậy mình dài rộng thế..."

Tôi cảm thấy rất quý những chia xa, dù là chia xa tạm thời hay vĩnh viễn đi nữa.

Những ngày về ngắn ngủi, cả nhà tôi đều ngủ với nhau, dù 2 con đều đã lớn và có phòng riêng. Rồi mai này, tôi và em tôi sẽ lập gia đình và sẽ ngủ với người khác . Những tháng năm bé dại, vờ làm nũng mẹ đang dần ngắn lại trong đời. Bởi thế, vì sao ta không quý?

Những ngày có ai đó trong gia đình sắp đi xa, gia đình tôi bỗng tĩnh lặng hơn mọi ngày. Người đi bắt đầu nghĩ về những việc đang đợi mình ở một thành phố khác, nghĩ về Tuy Hòa chưa xa đã nhớ. Còn người ở lại, cố chuẩn bị mọi hành trang có thể cho người sắp đi. Bởi những ngày đi đầy buồn bã như thế, đôi khi ba tôi trở nên mỏi mệt, còn tôi cố kiềm bản năng bay nhảy của mình. Để những người còn lại trong gia đình bớt lo toan. Để được bên nhau.

Bên nhau trong đời thật hữu hạn. Còn gần nhau được bao nhiêu, chỉ biết cố yêu thương nhau hết lòng. Biết đâu, bỗng dưng ta lại đánh mất nhau giữa đời này.

Có người sắp đi...

THƠ VIẾT Ở BIỂN

Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là mây mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.

HỮU THỈNH

Thứ sáu, ngày 03 tháng năm năm 2013

"Có bình yên nào không xót xa"?


Tôi bắt đầu hình thành ý niệm thích được ôm không sớm lắm. Ấy là mùa hè năm lớp 8, ông tôi mất. Ông tôi mất vào tháng 7. Tháng 7 quê tôi rất nóng. Nhưng k hiểu sao những ngày đưa ông tôi đi lại đầy sương về đêm và sáng sớm. Sự ra đi đột ngột của ông khiến các thành viên trong gia đình tôi yếu đuối hẳn đi. Buổi chiều cuối cùng trước khi đưa ông đi vào sáng mai, mặt trời xuống từ sớm, trời nổi gió, mưa lất phất và lạnh. Tôi ngồi một mình ngoài cổng, phía trong, mọi công việc cúng kiếng vẫn đang diễn ra, tiếng khóc sau 2 ngày vẫn chưa ngớt, cứ âm ỉ vọng ra. Tôi nghĩ về sự neo đơn, lạnh lẽo của gia đình mình khi không còn ông. Tôi nghĩ về tiếng dép loẹt xoẹt của ông mỗi sáng sớm và chiều tối, mà giờ vĩnh viễn không còn nữa. Tôi nghĩ về chiếc xe đạp suốt đời của ông giờ đây ai sẽ đi. Tôi nghĩ về vườn rau, vườn sắn, đàn gà...ông trồng... Và bỗng dưng thấy trống trải vô tận. Sau đó tôi lại khóc, một mình. Và tôi ước có một người ngồi đây nghe tôi khóc, rồi sẽ ôm tôi. Nhưng hẳn nhiên, một người nào đó đã không đến vào lúc đó.


Hai năm sau, bà tôi cũng qua đời. Cảm giác quạnh quẽ, tủi thân ấy lặp lại. Và cũng không ai ôm tôi. Nhưng đã có người ngồi bên tôi vào buổi chiều đầu năm lạnh lẽo ấy. Đó là bạn thân của tôi. 

Từ năm 16 tuổi, chứng kiến sự ra đi của 3 người quan trọng (1 người nữa là H, cậu bạn thân niên thiếu của tôi), tôi bắt đầu nhận ra cuộc sống rất mong manh, chúng ta có thể đánh mất nhau vào một phút giây mong manh nào đó. Tôi cũng nhận ra mình yếu đuối vô cùng, con người yếu đuối vô cùng, cần dựa vào nhau mới không đổ ngã. Hành động dựa vào nhau ấy, với tôi, là những cái ôm.

Tôi thích ôm người đã lâu không gặp, thích ôm bạn bè, ôm người thân, ôm người yêu. Tôi thích ôm cả lúc buồn và vui, khi mừng rỡ, khi nũng nịu, khi thân tình, khi thấy thương nhau vô hạn, khi thấy thương mình vô hạn...

Giữa những chiều đầy gió như thế, phải chăng sẽ luôn có người đến bên tôi?

Thứ ba, ngày 02 tháng tư năm 2013

Kẹo đắng

Nhóc 3 tuổi nhà tôi mỗi khi buồn rất thích được ôm. Chỉ cần bế nó vào lòng, nó sẽ ngoan ngoãn vòng tay ôm và dựa đầu vào vai người lớn. Rất nhanh, nỗi buồn con nít của nó mềm đi như một con mèo.

Thật ra, tôi nghĩ, ai cũng cần được ôm và an ủi những khi buồn. Ai cũng muốn được nằm yên bất động trong lòng một ai đó, chờ nỗi đau nguội đi. Nhưng có phải lúc nào, giữa đời này, cũng sẽ có người đến bên dang tay ra những khi ta cảm thấy cần một bờ vai?


Ước gì những cơn thất vọng, những nỗi đau buồn của người lớn cũng giản đơn như việc con nít bị rơi mất túi kẹo trên đường đi học về hay bị hỏng món đồ chơi nào đó, dỗ dành thì có thể nguôi ngay, và có thể mua lại túi kẹo khác, món đồ chơi khác. Làm người lớn, ngay đến một viên kẹo cũng không còn ngọt như kẹo của con nít. Viên-kẹo-của-người-lớn mang trong mình rất nhiều câu chuyện, rất nhiều đau lòng. 

Hèn chi mà càng lớn càng không còn thấy kẹo ngon như ngày bé nữa :)

Thèm ôm lắm!

Chủ nhật, ngày 24 tháng ba năm 2013

"Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ, nhưng cứ phải quên"



Diễm của những ngày xưa

Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường Đại học văn khoa ở Huế.

Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.

Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những mùa nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người còn gái ấy đi qua nhòa nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mờ mịt.

Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.

Từ balcon nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người ở quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Ði để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng, mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho nhiều người hoặc chỉ cho một người thì có quan trọng gì đâu.

 


Những bước chân ấy từ mọi phía đổ về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi lại quá cũ kỹ. Ði để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thì giờ nhìn ngắm trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, muối, mù u và một giòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn thanh khiết. Huế nhờ vậy không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, đền đài, lăng tẩm khiến con người dễ có một hoài niệm man mác về quá khứ hơn và một phần nào cũng cứu rỗi cho con người ta khỏi vành đai tục lụy. Và từ đó Huế đã hình thành cho riêng mình một không gian riêng, một thế giới riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và ước mơ những cõi trời đất như không có thực.

Nhưng thật sự thực và mơ là gì? Thật ra, nói cho cùng, cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời, khá dài lâu, những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đó đã dệt gấm theo hoa những giấc mơ, giấc mộng của mình.

Ðó cũng là thời gian mà mỗi sớm tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, chuyền đi trên dòng sông để đến với từng căn nhà khép hờ hay đang đóng kín cửa.

Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không bóng hình, không màu sắc. Chỉ có cái chết của những người già, vào mùa đông giá rét, mới làm sực tỉnh và bổng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ ở những vùng đồi núi chung quanh.

Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái ấy vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Ði đến trường mà đôi lúc dường như đi đến một nơi vô định. Ðịnh hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoang lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt, để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.

Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường. Giấc mơ liêu trai nào cũng sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.

Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.


Trịnh Công Sơn

Thứ hai, ngày 25 tháng hai năm 2013

Tự vấn

Tuổi trẻ dần lấy đi hết những mơ ước thiếu thời của tôi.

Cũng chừng này khoảng 4 năm trước, tôi giàu mơ ước lắm. Cả niềm tin nữa! Ấy là cái thuở mà con người sống trong những giấc mơ đẹp nhất thời niên thiếu. Thời ấy, tôi viết sung sức lắm. Chất viết thì chẳng bằng ai cả, nhưng sức viết dồi dào vô cùng. Gì cũng viết được :) Đôi khi có cảm giác nếu mà bị cấm đọc và không viết được nữa thì chắc là chết mất. Ấy thế mà, hơn hai năm sau đó, tôi bỏ viết. Bỏ hẳn! Cũng không hiểu là vì mình hồi nhỏ ngớ ngẩn hay vì mình bây giờ yếu đuối nên đánh mất chính mình. Cuộc sống đôi lúc thật khó để nói nên lời...

Chừng này 3 năm về trước, tôi từng mơ ước mình sẽ có một hội bạn và một người yêu yêu phượt và nhiếp ảnh, để cùng sẻ chia với nhau đam mê và những cung đường. Chuyến đi để đời mà chúng tôi để lại sau những năm tháng đại học là xuyên Việt bằng xe máy, dĩ nhiên là với rất nhiều chặng dừng. Giờ đây, sắp kết thúc thời đại học, tôi không có được những người bạn quý ấy, cũng không hề mở lòng yêu ai. Sức khỏe cũng tệ đi hẳn, khiến tôi mất đi ít nhiều sự can đảm. Sự trưởng thành luôn đầy đắng cay.



Chưa bao giờ tôi phát biểu trước ai rằng tôi không hài lòng với ngành học của mình. Vì đó là sự lựa chọn của tôi. Chắc chỉ có gia đình tôi mới biết được rằng thời điểm đưa ra sự chọn lựa, sự minh mẩn của tôi đã đi chơi mất rồi :) Nhưng tôi không trách cứ, hối hận. Thay vào đó, tôi tìm cách khắc phục quá khứ. Biết đâu, có một định mệnh khác mở ra với mình sau mỗi sai lầm! Định mệnh luôn khó chấp nhận như vậy đấy.

Còn nhiều, nhiều ước mơ nho nhỏ nữa cũng dần chết. Tôi cũng dần chấp nhận được mình khô cứng, yếu ớt bây giờ. Mọi người đều như tôi hay chỉ có tôi là kẻ lạc dòng trên cõi đời này?

Sau tất cả, tôi còn lại gì?

Thứ năm, ngày 27 tháng mười hai năm 2012

Mưa đêm

Thèm một cơn mưa đêm.

Đã bao lâu rồi, tôi không còn nhớ nữa, tôi không còn chập chờn giữa một cơn mưa đêm. Cách đây chừng10 năm, ba má tôi xây một căn nhà mới cạnh căn nhà cũ và trang hoàng rất đẹp để sống cùng ông bà. Nhà xây xong chưa bao lâu thì ông bà tôi mất. Hai căn nhà trở nên quạnh vắng. Để chăm nom từ đường cho ông bà đỡ hiu quạnh, gia đình tôi dọn về sống ở nhà cũ. Ngôi nhà mới bỏ hoang từ độ đó đến giờ. Cũng đã 7 năm. Không đếm thì thôi. Nhưng giờ nhẩm lại, thấy xót xa vô cùng!

Sau đó thì tôi vào cấp 3 rồi đại học, em tôi cũng vậy. Ba má tôi không xây sửa nhà nhà cửa nữa, mà dồn vào vun đắp cho chị em tôi. 

Ở nhà ông bà, ba mẹ con tôi sắp xếp chỗ ngủ ở gian nhà thoáng nhất. Mái ngói của gian nhà này trải mưa nắng đã mấy chục năm qua. Tôi thường nghĩ, lỡ may ngày nào đó nó sập, người đau nhất chắc là ba tôi, còn người lạnh nhất là ông bà tôi. Những đêm mùa đông, mưa theo mái ngói lâu năm ráy ướt giấc ngủ chị em tôi. Những đêm ấy, má thường mất ngủ, xoay sang đắp chăn và ôm chị em tôi. Má tôi không nói về niềm ao ước một căn nhà. Nhà, ba má tôi đã có. Nhưng còn nhiều vướng bận để sung túc trong căn nhà ấy. Cả chị em tôi cũng vậy. Không đứa nào muốn để ông bà lạnh lẽo trong căn từ đường này. 


Những đêm mùa đông có mưa ở quê tôi lạnh lẽo lắm! Từ ngày biết buồn, tôi thường không ngủ được vào những đêm như vậy và nằm nói chuyện với má. Thi thoảng, tôi sợ nói chuyện với má lắm. Tôi sợ má buồn khi biết tôi buồn cuộc sống ra sao, tôi đã mất những ai, tôi đã mất những gì. Gần 1 năm rồi, má cũng không hay tôi đã mất Q.

Đã 2 năm nay, SG trong tôi không còn mưa đêm nữa, và đời tôi cũng vắng hẳn những cơn mưa đêm. Lòng tôi bình yên hẳn, hiếm hoi những đêm thế này. Đêm nay trở mình, tôi bỗng khao khát một cơn mưa đêm ào ạt gõ ngoài hè. Và tôi sẽ rúc mình vào chăn, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay má. Những giấc ngủ ít mộng mị đi, ít bất an đi. Nói mới nhớ. Dạo này không biết làm sao mà hay mơ thấy ba má, thấy B, thấy người yêu cũ, thấy mất mát, thấy nỗi sợ bơ vơ.

Yên ắng quá! Nhiều khi, lặng lẽ đâu đã là bình yên.
27.01.2012