Thứ Ba, ngày 24 tháng 11 năm 2015

Vươn về phía mặt trời

Trong nhật kí đi học khá dài của mình, mình may mắn gặp được rất nhiều người thầy tốt, họ đã làm được điều mà một nhà giáo ưu tú nhất làm được, đó là truyền cảm hứng.

Người đầu tiên truyền cảm hứng Văn học cho mình là thầy Cảnh, nguyên Hiệu phó chuyên môn trường THPT Chuyên Lương Văn Chánh. Đã nhiều năm nay, mình luôn cố gắng để có một ngày trong đời đủ hài lòng về chính mình để có thể về gặp thầy. Đã ra trường nhiều năm, thầy giờ cũng đã về hưu, nhưng mình vẫn ước mong một lần nữa ngồi nghe thầy giảng, để lại cảm thấy ngưỡng vọng và khát khao. Còn người đầu tiên truyền cảm hứng về chuyên ngành mình đang theo đuổi là thầy Trần Hoàng (Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh). Mình nhớ mãi, trong một tiết học ở dãy C, vào một chiều trời mưa, mình nhớ nhà khinh khủng, khi thầy đọc bài thơ "Sương phố" do thầy sáng tác, mình đã khóc. Thầy hỏi: "Em không còn ba nữa hay sao?", mình đáp "Dạ không, em nghĩ thương ba em, đã làm xa nuôi con hơn 20 năm rồi". 


Điều may mắn khi trải nghiệm những môi trường học tốt là mình được gặp những người thầy tuyệt vời. Thầy Bùi Mạnh Hùng, thầy Hoàng Dũng, thầy Nguyễn Thành Thi, cô Hồng Hạnh, cô Phương Trang, thầy Lê Trung Hoa,... Nhờ những người thầy tuyệt vời ấy mà mình mới có thể đứng vững trên con đường dài này.



Trên hình là thầy Nguyễn Đức Dân, một trong những người thầy mà mình sợ nhất :(( Thầy nói giọng Hà Nội, có khí chất cao quý, và nhiệt huyết với chuyên ngành dù thầy đã già lắm rồi. Sáng sớm buổi học cuối cùng, mình cố công tìm mua cho được 1 bó hướng dương thật đẹp, và hành người gói mở ra mở vào hơn 30p mới bó được một bó hoa. Đơn giản là vì, với thầy, mình không thể cẩu thả. 


Chia tay một bậc học nữa, không hiểu sao mình vẫn tiếc nuối và tha thiết mong muốn tiếp tục ngồi trên giảng đường.

Chủ Nhật, ngày 22 tháng 11 năm 2015

KẾT TÓC ĐỒNG TÂM

Trải qua một đoạn buồn, chúng tôi đều trầm lặng đi. Chúng tôi đổi thay và già đi trông thấy. Nếu so những tấm ảnh chụp cách đây chừng 4 tháng và bây giờ, cảm giác như chúng tôi vừa sống thêm 10 năm vậy.
Có nhiều lần anh vu vơ hát Quốc Bảo:
"Về ta nối lại tơ tóc xưa
Rồi ta có tình ta đón đưa
Và em sẽ gần ta chút nữa tình ơi
Vì ta sẽ cần em suốt đời".
Những khi tôi hờn giận, anh lại cầm vài sợi tóc của tôi đặt lên cái đầu đinh của anh rồi vừa cười vừa mếu "về ta nối lại tơ tóc xưa". Không giận nổi.
Hôm nay, để đáp lại anh, em đọc bài thơ này:
"Kết tóc thành long phượng
Kết thành áng mây bay
Một tấc đồng tâm tước
Trăm năm trường mệnh hoa".
Bài thơ này do Lưu Hạ (vị vua thứ 9 đời Hán) đọc để tiễn người vợ chưa từng cưới nhưng là người duy nhất là nghĩa vợ chồng với hắn. Cả một đời hắn toan tính đoạt ngôi, cuối cùng, người vợ ấy đã bị một người đàn bà khác giết để đoạt ngôi hoàng hậu bên cạnh hắn. Lưu Hạ vừa đọc bài thơ, vừa tết tóc vợ và hắn lại với nhau rồi nằm ôm thi thể vợ suốt nhiều ngày. Điển tích này được nhiều người đời sau kể lại. Từ sau đó mới có thành ngữ KẾT TÓC ĐỒNG TÂM. Lịch sử ghi lại, Lưu Hạ chỉ tại vị được 27 ngày. Để được 27 ngày ấy, phải đổi bằng mạng của thê tử và một đời ân hận.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 11 năm 2015

Sự tích cây trinh nữ

Trưa nay đọc được một câu chuyện cổ tích đậm chất người lớn. Câu chuyện có thể tóm tắt thế này:
SỰ TÍCH CÂY TRINH NỮ
Có một gia đình nọ, ba đời phụ nữ nối tiếp đều chờ chồng suốt kiếp. Người bà chờ chồng đến chết, người mẹ chờ chồng đến tận khi hai màu tóc mới thấy ông trở về. Khi người mẹ mang thai, hằng ngày khẩn trời phật để con họ là con trai. Thế nhưng ông trời không toại nguyện. Họ sanh một cô con gái.
Từ ngày bé, cha mẹ đã cố hết sức ngăn cấm cô gặp gỡ những người lính. Nhưng bất trắc thay, đến tuổi thiếu nữ, cô lại mang lòng yêu và thề nguyền với một chàng lính. Chàng lên đường từ ngày râu tơi lún phún đến khi đầu hai thứ tóc mới trở về. Trong suốt 30 năm tòng quân, anh ta lập nhiều công trạng, gần nhất, anh ta đã một nhát giết chết người bạn thân nhất của mình vì người bạn ấy bị vua nghi ngờ có ý làm phản. Vua ban cho anh ta rất nhiều bổng lộc cùng một chiếc đai vàng và cho phép anh ta về thăm quê nhà.


Anh ta vinh quy bái tổ. Cô gái ngày xưa vẫn lầm lũi chờ đợi anh ta. Nhưng lúc này, anh ta không còn là chàng trai râu tơ lún phún ngày xưa nữa. Anh ta đã trở thành gã đàn ông với đôi bàn tay nhuốm đầy máu, đôi mắt sắc lạnh và gương mặt không biết cười. Ngày cưới, anh ta ngà say và bốc phét về những chiến công đẫm máu của mình với dân làng. Người trinh nữ trong trang phục cưới dát vàng cảm thấy ghê rợn. Cô lảo đảo trở về phòng. Ngồi trong phòng tân hôn, cô nghe thấy tiếng những hồn ma đang gọi tên chồng cô. Tiệc tàn, chồng cô vào phòng ôm cô. Bỗng dưng cô nhìn thấy sau lưng chồng mình là bóng một người phụ nữ, cô ta liên tục gọi tên chồng cô và bảo, hãy trả lại chồng cho cô ta, trả lại cha của 5 đứa con của cô ta. Đó là hồn ma của vợ người bạn mà chồng cô vừa mới giết. Người trinh nữ nhìn xuống đôi bàn tay chồng mình và thấy một đôi bàn tay đầy máu.
Bi kịch đã đi vào hồi kết. Người trinh nữ run rẩy bảo:
- Chàng hãy cười với em đi. 30 năm ra đi, giờ chàng trở về và không hề cười với em. Chàng không yêu em sao?
Người vệ sĩ của vua không biết cười. Anh ta nhớ lại xem lần gần nhất, mình đã cười ra sao. Và thật sự anh ta không biết làm gì khác ngoài việc nhe hai hàm răng. Người trinh nữ hoảng sợ và đau khổ. Cô khóc suốt cái đêm dữ dội ấy. Người chồng không biết cười ấy đã rơi nước mắt:
- Nàng ghê tởm ta sao? 30 năm qua ta vẫn luôn tìm mọi con đường để có thể về với nàng.
Nhưng mọi thứ đã muộn.
Người chồng thẫn thời la hét, cầm kiếm chém nát hết gian phòng tân hôn rồi trở về cung tìm vua để đòi lại gương mặt biết cười cùng trái tim trọn vẹn cho anh ta. Vua đã giết anh ta ngay lúc đó. Còn người trinh nữ thì lầm lũi sống như thế đến chết, trái tim tổn thương làm cô ta sợ hãi tất cả mọi thứ. Sau đó, cô hoá thành cây trinh nữ.
Những loài hoa cỏ kiêu kì khác đã hỏi, vì sao một loài hoa dại, bò rạp trên mặt đất như cô mà cứ chảnh choẹ, hễ ai chạm đến cũng co người lại. Cô bảo, cô sợ những xao động ấy mang người yêu khi xưa đến với gương mặt lạnh lẽo và không biết cười.
Trong câu chuyện bi thương này, rõ là không ai có lỗi.

Thứ Ba, ngày 17 tháng 11 năm 2015

Đã hết chưa, những tháng ngày này...

Cuộc đời có những đoạn bão tố ập đến đủ khiến người ta đổi thay hoàn toàn. Mình đang trải qua một đoạn như vậy.
Khi mà mọi thứ đủ áp lực để khiến một người từng rất hồn nhiên cách đây chưa lâu, giờ ngày nào cũng khóc. Sáng khóc, trưa khóc, chiều khóc, tối khóc, khuya khóc. Bất kể lúc nào. Ban đầu còn chịu đựng nổi thì nằm khóc một mình từ ngày này qua tháng khác. Rồi khi bắt đầu thấy dễ chịu hơn, và cũng vì đã không còn đủ sức chịu đựng, nên mỗi khi khóc lại gọi một ai đó, bạn bè, các chị, các anh, các em. Có lúc cũng đã gọi ba. Nhưng vừa nghe tiếng ba hỏi "Có chuyện gì hả con?" là lại nín thinh rồi tắt máy.

Khi mà sóng gió đủ giết chết những cố gắng cuối cùng của bản thân mình. Ngay đến cả cái nghề mà mình đã cố gắng học tập, rèn luyện suốt hơn 5 năm qua, giờ đây, khi đã thành nghề và có thể kiếm cơm, mình cũng cảm thấy mỏi mệt với nó. Cảm thấy nó chẳng dành cho mình. Chẳng biết mình là ai.


Khi mà một ai đó trong đời đã cùng mình yêu thương và đợi chờ nhau gần 3 năm trời cũng mang đến cho mình một quãng đời giành hết cả phần đớn đau cả đời gom lại. Bạn bảo, đi qua được đoạn đời này, mày sẽ cứng cỏi vững vàng hơn. Và từ đây, mình biết mình là ai, mình đang ở đâu. Cuộc đời không rộng rãi như mình vẫn nghĩ và vẫn cố đấu tranh bằng sự học để đi con đường mà mình đeo đuổi từ bé. Mình cuối cùng cũng chỉ là phụ nữ, một phụ nữ Á Đông. Chị bảo, người phụ nữ nào cũng một lần phải chịu đựng những điều này. Kẻ nào hại em, kẻ nào cười trên nỗi đau này là vì kẻ ấy chưa tới số. Mà đã là số phận, không sớm thì muộn.
Lời an ủi nào cũng thật là đắng cay!
Có đôi lần ta khóc cho nhau
Chỉ bởi vì, ta yêu nhau quá
Có đôi lần ước ta là đá
Để một đời không biết đớn đau.

Những ngày dài ta một dạ đinh ninh
Ở ngoài đời người ta yêu nhau cả
Có ngờ đâu người ta mặc cả
Trả vay đâu phải chuyện vô thường.

Ta cần người chia sớt mông lung
Ta yêu người cho ta hò hẹn
Ta thương người vì ta mà bỏ
Cả chân trời. Chỉ để còn nhau.
25.10.15

Thứ Hai, ngày 09 tháng 11 năm 2015

...

Ta có thể tha thứ cho nhiều người. Nhưng vì sao không tha được cho chính mình?