Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

Đừng đi...

Cách đây vài ngày, em tôi bị mẹ đánh. Mẹ bắt em quỳ một mình ở nhà dưới, không cho ai lại gần và bênh vực. Mỗi lần tôi đi ngang, em lại ôm chân tôi bảo ở lại đây với em. Tôi bỗng nhớ có vài lúc trong đời mình cũng thế. Anh đừng đi, ở lại đây với em.
Trưa nay em nằm ngủ rất ngoan, mỗi khi mở mắt ra lại ôm mình bảo chị Vi ơi, ở lại đây với em. Bỗng thấy thương em đứt ruột. Bởi dạy dỗ nên mới phải đánh đập con trẻ, chứ nào ai muốn quật roi vào đứa bé mà mình nâng niu, ẵm bồng. 

Ninh

Hồi cấp 3, lúc còn chưa chuyển sang trường chuyên, tôi có một người bạn cùng bàn rất thân thiết. Ninh nghịch ngợm, nhưng không phải là học sinh có bản chất hung dữ và thiếu lễ độ. Cô giáo sắp xếp để Ninh ngồi bên cạnh tôi suốt năm lớp 10 và 11. 
Vào dịp nào đó (tôi không nhớ rõ), tôi tặng Ninh một con búp bê cầu nắng Teru tự làm bằng bông gòn. Món quà này, sau đó, tôi đã quên đi một cách hoàn toàn. Quên hẳn. Mãi cho đến cuối năm 12, trong một cuộc nói chuyện qua Y!, Ninh đã hỏi tôi có còn nhớ con ma đó không. Có đôi lần trong đời, ta đã đánh rơi/bỏ quên những yêu thương đã từng, một cách nhẹ nhàng như thế. Thời gian là thứ không hề có dư vị ngọt ngào.


Có thời điểm, Ninh bảo Ninh có tình cảm với tôi. Tôi thì, chưa bao giờ tin vào tình cảm học trò. Đến năm 12, mất tích ở trường chuyên, tôi không còn gặp lại Ninh từ dạo ấy. Sau này, má có nói lại với tôi là má Ninh có tìm má tôi, bảo rằng Ninh rất buồn và suy sụp thật sự. Nhưng má tôi đã không nói lại với tôi. Rất lâu về sau, tôi mới biết điều ấy.
Một lần, tôi thử Ninh bằng cách gọi điện thoại bảo tôi bị tai nạn ở nơi cách nhà chừng 8 cây số. 15 phút sau, Ninh đạp xe đến chỗ tôi, gương mặt trắng bệch và ướt đầm mồ hôi. Sau đó, Ninh đã giận tôi. 
Vào một ngày, trùng hợp, khi tôi thất bại với tình yêu đầu, Ninh nói chuyện với tôi rất nhiều về kỉ niệm. Về con búp bê Teru, về bức thư chúc sinh nhật tôi viết, về mong muốn của tôi đối với Ninh, về nhiều, nhiều, nhiều những kỉ niệm cùng nhau suốt 2 năm. Có lẽ, nhờ thế mà tôi không bao giờ quên con búp bê ấy nữa. Tôi bị mắc tật đãng trí. Nhưng có lẽ, có nhiều điều trong đời mà ta không nên quên. Ví như những chân thành của một người không đi được cùng ta suốt đời này, nhưng để lại trong ta một phần đời rất đẹp.

Thứ Năm, ngày 01 tháng 8 năm 2013

- Thông là loài lá kim đó, bạn à!


Cảm giác bỗng dưng có một cái gì trở nên quan trọng ùa vào lòng mình thật ra không dễ chịu. Giống như cảm giác khi chạy xe ngang những đồi thông ngoằn ngoèo, trên đầu, mưa bụi lất phất rơi, mình ngây thơ nghĩ, những hàng thông vững chãi này sẽ che hết mưa nắng cho mình. Nhưng thực tế không phải như vậy.
- Thông là loài lá kim đó, bạn à!
Như việc tự dưng mình đi tin rằng mọi sương gió ở đời này, có một người sẽ che chắn hết cho mình. Như đứa trẻ tin rằng cô giáo là cô tiên. Mình thì tin rằng người đó là thông-của-mình.
Dù thông chỉ là loài lá kim.
Mà thôi, kệ!

Thứ Hai, ngày 15 tháng 7 năm 2013

Anh!

Em chỉ ước sao mình có đủ lí do để quên hoặc có đủ lí do để nhớ. 

Vì sao những quan tâm em nhận được mỗi ngày, mỗi đêm là của những người đó chứ hoàn toàn không phải của anh? Vì sao những chiếc xe em leo lên đi đến mọi nơi là của những người đó chứ hoàn toàn không phải của anh?  

Vì sao chỉ có ánh mắt của anh, hình hài của anh, giọng nói của anh, những câu chuyện anh nói làm em xao xuyến, em nặng lòng, chứ hoàn toàn không phải của những người đó? Vì sao giữa những giao lộ, em bật khóc chỉ mong một sự níu kéo từ anh chứ không phải của những người đó? Vì sao có những khi em muốn chết thế này, em không biết phải tiến hay thoái, em không nên nhớ mà cũng chẳng thể quên?

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 6 năm 2013

Vậy thì, chúng ta có nên đánh động những nỗi đau?


Em nhận ra lòng em không hề bình yên như em vẫn tưởng. Hoặc giả, em vốn biết mình không hề bình yên, nhưng em tự trọng quá.

Em nói dối đấy. Em vẫn còn điều muốn có cho bằng được, muốn đến phát khóc, muốn đến òa lên như con trẻ. Nhưng giống như cách hai đôi bàn tay cũ kĩ đặt cạnh nhau mà không thể đan vào như ngày xưa. Giống như cách hai cơ thể thân thuộc ngồi cạnh nhau mà lạnh lẽo như hai bức tượng, em không thể xoay sang ôm lấy như ngày xưa. Giống như lúc này đây em đang rối bời trong nước mắt, nhưng stt này em ẩn với anh, em không thể giãi bày với ai. Sự xa lạ cũ kĩ này vẫn khiến em bàng hoàng.

Em, em có thể QUÊN chứ?

Em có thể QUÊN chứ?
Em có thể QUÊN?

Vậy thì, chúng ta có nên đánh động những nỗi đau?


Thứ Năm, ngày 20 tháng 6 năm 2013

Đã rất lâu rồi, phải không anh!

Trong cơn mộng mị sớm nay, mình bỗng thấy mình ngồi dưới gốc hoa sứ ở cafe Sách cũ. Li đen nhỏ tí tách. Trên cao, mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên vào vòm lá. Và cạnh mình, một người đang vòng tay qua đôi vai gầy của mình, nhả khói thuốc vào hư không.
Một ngày như thế, thật êm đềm.

Đã rất lâu rồi, phải không anh!

Thứ Tư, ngày 29 tháng 5 năm 2013

"Ngoài đời sương gió, tội lắm đôi vai gầy..."




Tôi bắt đầu hiểu những điều giấu kín trong đôi mắt má tôi nhiều năm qua, khi ba tôi biền biệt suốt những tháng năm tuổi trẻ. Sài Gòn, Phan Rang, Đắk Lắk, Nha Trang, Bảo Lộc, Hà Nội, Sơn La, Camp, Thượng Hải, Lào.... Ba tôi từng bảo không còn nơi nào trên đất nước mà ba chưa từng đặt chân đến, cũng như không còn món ăn nào của dân tộc có thể khiến ba lạ lẫm. Nhưng ba tôi không nhắc đến điều ấy với sự tự hào, vui vẻ, mà bằng đôi mắt lạc lõng, mỏi mệt, giấu buồn. Từ ngày bắt đầu yêu nhau vào năm 18 tuổi, ba má tôi đã bắt đầu xa nhau. Những cánh thư ở lại, đến giờ ba má tôi vẫn giữ (thỉnh thoảng tôi đọc trộm, chữ ba tôi rất đẹp và thư rất hay). Đã 30 năm trôi qua, ba tôi vẫn đốt thuốc nơi núi rừng, còn má vẫn một mình bươn chải, vất vả và cô đơn.

Đầu tuần này, khi chạy xe trên quốc lộ 51 về Sài Gòn vào sáng sớm, tôi trông thấy bóng vài người đàn ông ngồi co ro bên vệ đường, vai mang ba lô, tay cầm túi nhỏ (chắc là túi thức ăn gia đình gói ghém đưa theo), xung quanh, sương giăng lạnh lẽo. Tôi chắc đó là những người đàn ông đi làm xa nhà (Sài Gòn chẳng hạn), sáng đầu tuần bắt xe về chỗ làm. Đó là dáng hình quen thuộc của ba tôi nhiều năm qua. Ba tôi thường đi vào sáng sớm, sau mỗi chuyến thăm nhà, và trở về vào những buổi tối, tóc dài ngoằng, người đen đúa nắng gió, bụi đường. Mỗi năm, ba tôi về khoảng 6, 7 lần vào những dịp giỗ vải. Từ ngày ông bà tôi mất, ba tôi năng về hơn, vì không còn người cúng kính, và lại thêm hai cái giỗ hằng năm. Hành lí của ba tôi gồm một vali, một túi xách và một túi nhỏ đựng quần áo bẩn sau những chuyến đi đường dài. Vali – hành lí đẹp nhất của ba tôi – lúc nào cũng dùng để đựng quà cho gia đình. Ngày còn bé, lần nào ba về, tôi cũng chạy ra ngõ reo lên và cầm hộ vali của ba. Khi tôi lớn, và em trai tôi biết đi, em trai tôi cũng làm y như vậy. Ngày trước, ba tôi không bao giờ mua quà cho má tôi sau những chuyến đi, ba chỉ mua quà cho ông bà và chị em tôi. Hai năm trở lại đây, khi tôi và em trai tôi lớn, ba tôi mới mua quà cho má tôi. Lần nào, má tôi cũng cằn nhằn bảo đắt, phí. Nhưng má tôi rất vui. Cũng một năm trở lại đây, ba tôi mới chở má tôi đi dạo phố vào những chiều ở nhà. Ngày trước, chiều nào cũng tất tả đủ việc. Bây giờ, chị em tôi đã tự biết lo cho mình, đã có hạnh phúc riêng của những đứa con trưởng thành, ba má tôi mới trở lại với hạnh phúc của mình. Rồi sẽ còn được bao nhiêu buổi chiều, ba má tôi có thể sóng bước bên nhau như vậy? Rồi sẽ còn bao lần bạc thếch bụi đường, ba tôi mới dừng mỏi mệt? Rồi sẽ còn bao lần đau bệnh một mình, má tôi mới hết cô đơn?

Có vài lần ba tôi gặp tai nạn lao động mà tôi còn nhớ. Đó là lần cẩu bị gãy, rơi chết ngay người đứng bên cạnh ba tôi. Lần nổ lò hơi chết rất đông công nhân. Lần lưỡi cắt máy xay sắn cắt vào ngón giữa và ngón áp úp bàn tay phải của ba. Đôi bàn tay khéo léo và nghệ sĩ của ba tôi từ độ ấy không bao giờ có thể gảy guitar được nữa, không vẽ được nữa, và mất nhiều tháng mới làm việc trở lại. Cây đàn của ba tôi đóng bụi từ thuở ấy, giấy bút vẽ kỹ thuật cũng được cất kĩ. Năm ấy, tôi chừng 7 tuổi. Lần đồng đội của ba tôi cùng đi khảo sát công trình rơi xuống bể bioga bỏng chín cả người. Ba tôi kể, năm ấy, đốt giấy cúng anh ấy nhiều đến cả một chiếc tải nhỏ. Anh ấy qua đời, để lại vợ và hai đứa con nhỏ, chưa đứa nào vào tiểu học. Lần ba tôi ngồi trên xe tải chở sắn, đi từ rẫy về nhà máy, bị một chiếc tải chở gỗ quẹt gỗ vào đầu, rơi xuống chấn thương sọ não. Lần ấy, má tôi theo ba tôi ra Quy Nhơn điều trị. Đó là lần đầu tiên má tôi đi xa chị em tôi. Em tôi bị sốt xuất huyết, hầm hập cả tuần mà không hết. Mỗi lần em tôi sốt cao, tôi chỉ biết khóc, vì thương em tôi quá, thương ba má quá. Đó là những năm tháng không thể quên trong thời thơ ấu của tôi.

Tôi hiểu điều gì đau đáu trong đôi mắt buồn của má. Tôi hiểu những mỏi mệt của ba. Tôi hiểu điều ba má tôi muốn nói. Tôi hiểu vì sao ba má tôi ngăn cấm tôi theo nghề báo. Tôi hiểu vì sao ba má tôi cấm tôi yêu nghệ sĩ. Tôi hiểu vì sao ba má tôi cấm tôi yêu những gã cũng có cuộc đời lấm láp bụi đường như ba tôi. Trời sắp đặt để tôi giáp đúng một cung tuổi với má, dáng vóc, ánh mắt giống hệt má. Có lẽ nào, tôi cũng sẽ có số phận như má tôi?