Mùa hè lớp 10. Những ngày đầu nhen nhóm cho ước mơ và sóng gió. "Gửi đến ấy...", "Mây và núi". Chắc chẳng bao giờ viết được những dòng văn hay, mộc mạc và dịu dàng đến thế. Bây giờ văn mình chắt lại, đôi lúc ko còn thành lời. Hình như bởi thế mà mình tìm đến với thơ.
Mùa hè 11. Trước những ngày trái tim mình co quắt lại.
CLB ngày ấy...
Nụ cười của mình ngày ấy...

Rồi thì sóng gió. Cứng cáp lên cũng nhiều. Nhưng nhiều hơn là chai sạn và mất hết niềm tin, khao khát.
Tháng 8 - 2009. Những ngày buồn nhất.




Tháng 12 - 2009, nụ cười bên lớp mới.

Tết năm nay. Cho một bắt đầu.
Những nụ cười tròn đầy...




Vẫn nhớ nhau thật nhiều, bọn mày nhé! Những tháng ngày này luôn là đẹp nhất.
Cho những tiếc nuối và nước mắt chia tay...
Yêu bọn mày thật nhiều. Chưa bao giờ yêu bọn mày nhiều như những ngày này. Và cũng chưa bao giờ tao cảm nhận mình được yêu nhiều như những ngày này.
Em sắp kết thúc một con đường rồi anh ạ! Ngày ấy đến gần lắm rồi. Chia tay Lương Văn Chánh. Chia tay 12 Văn. Chia tay những vụng dại. Dẫu thế nào cũng buộc phải trưởng thành.
Dẫu tiếc nuối. Nhưng nhớ chờ em nhé! Ở chặng đường sắp tới. Cùng em cưỡi ngựa chiến đấu với những chiếc cối xay gió của cuộc đời.
Viết nữa, chắc là em sẽ khóc.
Tao nhỏ bé lắm bọn mày ạ! Đôi vai của tao đôi lúc chẳng đủ vững cho bọn mày tựa. Hôm liên hoan chia tay, bọn mày thút thít nghêu ngao hát trên vai tao, và nói những lời xin lỗi. Nhưng tao ko chắc đến ngày tốt nghiệp, vai tao có còn đủ vững, và nước mắt tao có thể ko rơi để lại tiếp tục cho bọn mày dựa! Nếu tao khóc, cũng cho phép tao được khóc nhé!
Lên đường may mắn!
Để ngày nào đó trên đường đời sắp tới, tao sẽ gặp lại bọn mày với nụ cười đẹp nhất, và tất thảy những ước mơ đã được hoàn thành.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Viết lời bình vào đây bạn nhé!!