"Đôi khi bà hỏi tôi sao dạo này không đến
Cái cô kia vẫn có khi vác ba lô giá vẽ ghé về…
Tình trong tay một hôm biến mất
Yêu là những tách cà phê!"
("Cafe hẻm" - Nguyễn Hữu Hôn)
Tôi muốn mượn lời anh Hôn để kí lại vài lời ngắn ngủi của tôi đêm nay.
Rất nhiều lần trong đời, người ta xòe hai bàn tay mình ra và ngỡ ngàng thấy cổ họng mình đắng ngót như vừa nhấp vào một ngụm cafe mặn chát. Thực ra, TÌNH hoàn toàn không phải là một thứ có thể nắm được trong lòng bàn tay để mà một hôm nào đó bỗng thấy mình tay trắng. Thế nhưng, người ta vẫn nhiều lần thấy mình tay trắng như thế.
Ừ, thì là một đêm rất buồn!
![]() |
Càng lớn, quê hương trong tôi càng trở nên đắng lòng, xa vắng, khát khao. Như nỗi khát khao được nhảy ùm xuống thỏa thích vùng vẫy ở khúc sông quê buồn bã này. |
![]() |
Bức ảnh này từng được treo caption: "Người đồng hành của tôi trên con đường phía trước". Hạnh phúc cũng mong manh như con người. |
![]() | ||
Ben |
![]() |
Anh hai |
![]() |
Quyên |
Bức ảnh nổi tiếng nhất của tui :) |
Tui tin rằng đây là cái hồi múp míp nhất trong tuổi trẻ của tui. Huhu. |
![]() |
Ừ, thì là những tháng năm buồn nhất! |
![]() |
Trên những cung đường! |
Ôi, cái tấm cô bé với chiếc ô bên làn mưa ấy!
Trả lờiXóa