Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

Không đề

Thiệt ra là chưa đặt tên mọi người ạ! Mấy dòng này tản mạn trong giờ học, lúc thầy dạy bài Thi luật, tính nhạc trong thơ. Ai có ý kiến gì đặt dùm tui cái tên nhen.

Em đâu biết cuộc đời mênh mông thế
Nên cứ đi, cứ yêu, cứ đợi chờ
Một người đã đi là không trở lại
Ấy là cuộc đời ở chính trong em.
30-7-2009
Tường Vi

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

Chóng vánh!

26-7-2009

Ba mình bị khối u thận!
Nghe tin này, quả thực mình choáng váng. Lúc này, ba còn ở trên Sông Hinh vật lộn với cái nắng nóng núi rừng. Nếu có ba ở nhà, chắc mình đã ôm ba khóc òa. Má mình khóc đến bỏ cơm luôn, gọi điện giục ba mau về đi chữa. Nhưng ba vẫn không chịu về. Ba sợ thấy khuôn mặt buồn rầu, lo lắng của mọi người.
"Ba ráng giữ sức khỏe, sống lâu với chúng con. Có ba là một niềm hạnh phúc". Ba má lặng yên. Hình như đã lâu lắm, mình không nói những lời yêu thương như thế với ba.
Mình đã quyết định, dù có điều gì xảy ra, chắc mình cũng phải cố chấp và ích kỉ đi đến cùng con đường của mình thôi! Con xin lỗi ba! Con thương ba lắm! Nhưng con xin lỗi!

Hạnh phúc

HẠNH PHÚC

Ứơc bà tiên ban cho mình màu nhiệm
Cứu rỗi mối tình đến phút chia xa
Ba nhẹ nhàng: "Li hôn thôi em nhé!"
Mẹ thở dài đặt bút kí. Chia tay.

Đứa trẻ chùn chân nơi cánh cửa chia đôi hai thế giới
Con ngoái nhìn hai đôi mắt xoay lưng
Chẳng còn nhìn nhau và thuộc về nhau nữa
Con không thể nào nối ba mẹ lại được đâu!

Con sẽ chẳng còn ba và chẳng còn mẹ nữa
Gia đình là khi ba trái tim yêu
Một không còn nghĩa là chẳng còn gì cả
Ba trừ đi có nghĩa là không.

Con không khóc đêm cuối cùng có mẹ
Hãy mạnh mẽ, con trai ta nhé!
Hạnh phúc đâu cứ phải là trọn vẹn
Yêu nhau là biết chia xa khi chẳng thuộc về nhau

Con sẽ khóc trên đường đời ba ạ!
Nhưng đêm nay, con vẫn sẽ cười
Hạnh phúc cũng là khi biết nén nỗi đau vào sâu thẳm
Ba cũng cười với đôi mắt mông mênh

Ta vòng tay ôm nhau lần cuối
Em đi đây! Anh đi đây! Ta đi con nhé!
Và thế là thôi, ta đi thôi ta nhé
Cuối phiên tòa, lời phán: Chia tay.
25-7-2009
Tường Vi

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

Mấy dòng bùn!

Mấy dòng này mọi người ko cần đọc cũng được! Viết ra trong những ngày rất bùn!

23-7-2009.

Chẳng hiểu sao, gần đây, những vết thương trong quá khứ cứ lần lượt quay về ám ảnh mình!

Đầu tiên, một con bạn từng rất thân thiết với mình, nhưng vì 1 phút ko hiểu nhau, nó đã xúc phạm mình, thế là thôi. Người mình từng quý trọng quay lại nói yêu mình, nhưng mà sao lạ, cảm giác của mình nó mơ hồ lắm! Ko vui mừng, chẳng phấn khởi, cũng ko đau buồn. Chỉ thấy 1 nỗi buồn mơ hồ, phảng phất.

Cả 2 điều ấy, cách đây bao nhiêu tháng ấy nhỉ, mình đã nhủ lòng sẽ kết thúc. Thế là 2 lời xin lỗi. "Muộn rồi, tui đã dặn lòng sẽ kết thúc". "Sao Vi lạnh lùng thế?". "Ừ! Tui phải lạnh lùng để lớn lên!". Thế là tình cảm 3 năm qua của mình, và tình bạn mình quý trọng đã chấm hết như thế, có lẽ, vì sự lạnh lùng của mình.

Mình đã rất, rất muốn nói với con bạn mình "Bởi vì tui đã dặn lòng!". Nhưng mình đã ko nói! Mình tự hỏi, dứt khoát thế có quá đau cho cả 2 đứa, khi mà cả 2 còn rất quý trọng nhau và nghĩ về nhau nhiều!?

Mình đã ko khóc. Đã bao lâu rồi mình ko khóc vì 1 vết thương nhỉ? Nhưng thực sự, mình thấy đau lắm, lòng nặng trịch. Khi cậu ấy cúp máy, "Thôi nha! Lần nói chuyện cuối cùng với nhau đó", 1 phút im lặng 2 đầu dây, rồi cúp máy thực sự. Mình ngồi bần thần thật lâu, "Thôi, thế là kết thúc nhé Vi! Ko bao giờ được hối hận!".

Mấy ngày nay, mình bệnh! Đầu óc quay như chong chóng. Phần vì bệnh, phần vì những câu nói ấy cứ quây quẩn trong đầu. Nhưng cứ sáng dậy là phóng xe vù vù. Ko đi ko chịu đc! Mình sợ cô đơn. Má bảo đi nằm viện, mình cũng ko chịu. Sợ cô đơn quá!

Cảm giác mệt mỏi ghê gớm!

Vậy là mình lại kết thúc thêm rất nhiều điều. "Mày cứ làm những điều mày thích, nhưng đừng bao giờ quay đầu lại", má giận dữ nói thế với mình. Mình đã khóc. Ừ! Cuối cùng cũng đã khóc được! Bao nhiêu uất ức đọng lại trong người suốt thời gian qua được dịp tuôn trào cả ra. "Đừng có buồn nữa! Gạt hết sang 1 bên đi nhen em!". Anh của mình nói thật nhẹ nhàng qua điện thoại. Thực sự, tối hôm ấy, mình đã khóc suốt đêm, và đến bây giờ mình đã đi tiếp, và ko khóc nữa. Mình sẽ ko quay đầu lại đâu. "Em ko muốn phải từ bỏ gia đình mình như thế đâu", có lúc mình đã tức tưởi nói thế với anh. Giờ thì mình phải đi thôi, ko được quay đầu lại nữa. Buồn thì buồn, cô đơn thì cô đơn, nhưng vẫn phải đi thôi.

Những ngày thật buồn. Kết thúc những điều lẽ ra phải kết thúc từ thật lâu, nhưng vẫn thấy lòng buồn ghê gớm!

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

Đi tìm mưa

ĐI TÌM MƯA

Tôi thường viết tên mình bằng những hạt mưa
Mưa, mưa hoài, mưa chẳng dứt
Nhoà mất rồi cái tên nhỏ bé
Nhoà cả tôi trước vồn vã cuộc đời.

Tôi đã tập cho mình thói quen viết tên bằng những hạt mưa
Từ một người yêu mưa lắm lắm
Hay viết tên bằng mưa lên ô cửa kính
Một ngày tôi biết, trong ấy có tên tôi.

Tôi thay phin cafe đắng bằng mưa
Tí tách rơi
Tên anh và tên tôi rơi vào phin đắng
Đâu mất rồi viên đường
Để phin mưa đắng ngót đầu môi.

Anh để tôi đi vào một ngày mưa
Hai cái tên nhoà đi trên ô cửa kính
Tay anh vẫn vạch từng nét chữ lên mưa
Tên tôi.

Thấy lại mình bên phin cafe đắng không đường
Lần đầu uống cafe trong mưa khi tim mình không đau đớn
Cái đầu và trái tim sao trái khoáy
Lí trí biết mình vẫn yêu anh
Mà con tim chẳng nghe lời.

Trong mưa
Anh vẫn hay viết tên tôi
Tôi cũng thế
Nhưng nhận ra chân thành thôi chưa đủ để yêu nhau.

Và chúng tôi đã kết thúc một tình yêu không có điểm khởi đầu.

Tôi vẫn nhớ một người yêu mưa.

Một ngày
Tôi thấy mình tan thành những hạt mưa.

Muốn làm cổ tích

Tặng những ai cô đơn

MUỐN LÀM CỔ TÍCH

Có nhiều khi muốn làm cô Tấm
Chán sống rồi thì chui vào quả thị luân hồi
Hình như lưỡi mình đã vô tri gân guốc
Lè lưỡi nếm hoài vẫn chẳng nghe chút mùi vị nào của cuộc sống thảng qua.

Có nhiều khi muốn làm chú Cuội
Nói dối cuộc đời, rồi trốn vào cung trăng
Nói dối là khi ta khát khao chân thành nhất
Nhưng nhận ra cung trăng chẳng đủ rộng cho những lời nói dối thiệt tình

Có nhiều khi muốn làm quả khế
Một quả đổi vàng, tôi đổi tình yêu
Tôi hiểu chẳng ai thừa thãi tình yêu mà ban phát
Nhưng ước ao sao chỉ một lần thoát khỏi vô tình

Có nhiều khi muốn làm cổ tích
Đẹp đẽ hoài, dù cũng có niềm đau
Tôi đang đau nè, đau lắm lắm!
Rồi có cho tôi phần cuộc sống của riêng mình?!


Ngày 17 tháng 6 năm 2009

Bài dự thi "Bút mới lần 8"

BỞI CÓ NHỮNG MÙA ĐI TÌM CUỘC SỐNG

Có những mùa non nớt đã đi qua
Ta ép vội ánh nhìn của người vào trang sách còn chưa học thuộc
Cái lá thuộc bài ngày nào xanh thắm
Giờ úa vàng và vụn vỡ dưới những con chữ mãi chưa ép được vào trái tim.

Có những mùa nước mắt đã đi qua
Khi trái tim mình ăm ắp những vết thương tưởng chẳng bao giờ vá lành được nữa
Ta bắt gặp ánh nhìn dịu dàng khuất sau xa mờ khoảng cách
Chợt thấy vết chỉ vá tim chỉ còn là vệt khói vô hình.

Có những mùa ta đi tìm chân lí sống cho riêng mình
Thấy thế giới rộng, dài, và sâu thẳm
Những thất bại và thành công nối nhau trôi qua cuộc đời như đoàn tàu trăm toa tít tắp
Chân lí tưởng chai sạn rồi
bỗng một ngày bừng lên như nắng hạ trong tim anh thi sĩ ngày nào.

Có những mùa ta thấy lại mình ngày xưa với chiếc lá thuộc bài chỉ còn là nắm bụi
Ta bắt gặp cái đau đáu nhìn từ xa mờ kí ức
Và nhận ra tình yêu chỉ là vệt cắt ở một thời điểm nào trong quá khứ
Đã qua rồi thì mãi mãi chẳng cắt được lần hai chỗ vết thương nay đã liền da.

Có những mùa ta thấy chơi vơi vì thiếu một ánh nhìn của nhân ảnh nào xa ngái
Cuộc sống như mái nhà rộng lớn
nhưng không có chỗ dừng chân cho những viễn khách thiếu một bậc thang để vin vào
Ta thè lưỡi nếm nước mắt ngày ta chinh qua đau khổ
Chẳng có vết thương nào liền da sau khi đã cắt vào quá khứ
Rồi biết chơi vơi cũng là chất vita nuôi lớn con người.

Bởi có những mùa chiếc lá thuộc bài đã nát vụn rồi nhưng bụi vẫn bay vào cay xè mắt
Ta lớn lên từ cái dụi mắt gạt đi nỗi nhớ một đôi mắt chỉ dám ngoái nhìn.


Ngày 12 tháng 6 năm 2009