Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

Ngắn


 1.
.
.
Tôi muốn viết một điều gì dài lắm cho Hai Mươi của mình. Bởi hiện tại, tôi đang thất vọng ghê gớm lắm về chính mình.
.
Hai Mươi, bạn bè tôi ai cũng căng đầy sức sống, vươn mình sống những tháng năm dồi dào sức trẻ và rực rỡ thành công nhất. Bạn bè tôi rạng rỡ trên những sân khấu. Bạn bè tôi Tiếp sức mùa thi, Mùa hè xanh, Hành trình xanh... Bạn bè tôi phượt. Bạn bè tôi nhận giải thưởng Thanh niên làm theo lời Bác các cấp. Bạn bè tôi gặt hái những giải thưởng. Bạn bè tôi mập mạp, tươi trẻ, cười đùa, thơ dại. Bạn bè tôi xinh đẹp, mặn mà yêu đương.
.
Nhưng, tôi thì sao?
Hai Mươi, tôi có gì?
Sức khỏe của tôi ngày càng kém. Đôi lúc tôi kiệt sức và mệt mỏi đến phát khóc. Nhiều năm trước kia, khi sức khỏe dồi dào, tôi chưa hề tưởng tượng rằng có lúc mình lại muốn chết vì kiệt quệ. Sự tồi tệ của sức khỏe khiến người ta đôi khi thấy bi quan và cùng cực.
Sáng mở mắt, tôi thấy sắc mặt mình ngày càng tệ, gương mặt cứ mỗi lúc một biến dạng đi, cười không một nét vui, khóc không còn co nổi da mặt. Tôi cũng chưa từng nghĩ có lúc mình tức giận cắt phăng mái tóc của mình đi vì sờ tay thấy ráp và khó chải.
Tôi mệt mỏi với cuộc sống cô đơn và vũ bão. Tôi đánh rơi mình ở đâu đó xa lắc nhiều năm trước rồi. Tôi không biết mình đang làm gì.
Tôi nhận ra đã lâu lắm rồi ba má tôi không còn lo lắng, nhắc nhở, hối thúc kết quả học tập của tôi nữa. Ba má tôi hiện tại chỉ nhắc tôi ăn cơm, đi ngủ, uống thuốc, chăm sóc tóc, chăm sóc da, tập thể dục, mua sắm thêm quần áo, giày dép bất cứ khi nào muốn. Ba má tôi giờ chỉ quan tâm đến bạn bè và những gã trai quanh tôi, chỉ quan tâm rằng tôi có đang buồn đứa bạn nào đó không, và sao tôi không yêu.
Đã lâu lắm, ba má tôi không còn mong muốn tôi là siêu nhân nữa. Chỉ muốn tôi là đứa con gái bình thường tuổi đôi mươi giàu sức sống và được hưởng những hạnh phúc giản đơn.
Nhưng ngược lại, tôi cứ cố đấu tranh dập tắt đi những khao khát giản dị thầm kín, chỉ muốn mình là siêu nhân thôi.
Trong thời khắc mệt mỏi này, bỗng dưng tôi muốn bỏ tất cả, muốn chết. Mỗi hơi thở cũng khiến tôi thấy mệt mỏi vô cùng.
Bàn tay tôi đang nắm điều gì? Hay chỉ xơ xác, rỗng không?

.
.



2. 

Nhớ sông quá!
.
Tôi không có quá nhiều kí ức với dòng sông quê tôi. Tôi không biết bơi, cũng không hạp với sông nước, tôi cũng có người anh đuối nước vài năm trước. Nên, sông trong tôi chỉ đọng lại bằng những buổi chiều vừa chạy xe, vừa nhìn rất xa ra dải sông vắt ngang mảnh đất hẹp ngang quê tôi. Và một chiều cuối năm tôi và B ngồi ngắm sông cạn, giữa khí trời khô và se. Quanh chúng tôi, hai cây cầu khoe đang khoe những sắc màu mĩ miều nhất chúng có thể độ tết về, và xóm nhỏ ven sông yên ắng không một tiếng động và ánh đèn đằng sau chúng tôi.
.
Tôi từng đi qua nhiều con sông lắm. Tất nhiên rồi, đất nước tôi nhiều sông ngòi mà. Nhưng chưa con sông nào tôi thương yêu và cảm thấy dịu ngọt như sông Ba quê tôi. Mỗi lần dừng lại giữa cầu, đứng ngắm sông một mình, dòng chảy lững lờ của sông làm tôi nhớ vị quyện của cafe sữa vào đáy lòng. Tôi không hay uống cafe sữa. Tôi không chịu nổi dư vị ngọt ngào của cafe sữa.
.
Cũng có thể nói, mỗi khi uống cafe sữa, tôi luôn muốn khóc.
Bởi tôi thấy, tôi đau lòng quá! Sao mà một đứa con gái lại thấy những ngọt ngào của cuộc sống xa lạ thế?!
.
Dạo gần đây, tôi thấy mình mảnh căng như sợi tóc. Sức khỏe và tinh thần không chịu nổi những kích động vừa vừa lớn. Cứ phải ườn dài ra và cố lặng lòng trước mọi thứ để người không chênh vênh.
Cảm giác chân không đứng thẳng được trên mặt đất, khó chịu và đắng cay vô cùng!
.
Chiều nay, đọc entry sông của em, tôi bỗng nhớ dòng sông quê mình. Trước khi rời quê, người thì tôi có thể không gặp, nhưng tôi nhất quyết phải tạm biệt sông và phố. Những chiều rời quê, phố và sông luôn lồng lộng trong lòng tôi, luôn lành lạnh và buốt nhớ trong lòng tôi.
Sông dịu dàng thế, làm sao tôi nỡ xa?
.
Cuộc sống rồi sẽ cuốn tôi về đâu?

.
.

 3. 

"Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu...??"
.
Tôi bắt gặp sự tiếc nuối cõi thơ đã mất của những nhà thơ tôi từng yêu quý. Họ nuôi lớn thơ tôi. Nhưng rồi, thơ họ cũng chết trong cơm áo gạo tiền, trong tuổi đời nổi trôi, trong cuộc sống dần chết trong tim họ.
.
Tôi cũng vậy.
Thơ tôi cũng vậy.
.
Cuộc sống tàn nhẫn quá. Mọi giấc mơ đều phải chết.



 4.

“Nếu rượu gây trở ngại cho công việc,
hãy từ bỏ công việc

Một đêm uống rượu đã đời

bằng cả một năm ngẫm sự đời

Điều tệ hại nhất trên thế giới

là một bạn nhậu có trí tuệ

Đối với một ông già, ngay cả rượu vang quá hạn cũng giống như


sữa mẹ

Người nào ăn ngon tại quán này

và uống say tại quán này
sẽ chết vì một căn bệnh khủng khiếp: tuổi già.”

(Sáu người đi khắp thế gian, James A.Michener, Nguyễn Thị Bạch Tuyết dịch, NN|nxbVH)
.
.

 5.

Tôi chưa từng một lần thấy mình may mắn trong tình cảm. Không nói riêng tình yêu, tôi muốn nói đến mọi thứ tình.
.
Xưa nay, những khi tôi cảm thấy mình may mắn, chắc chỉ trong việc học và viết lách. Nhưng đôi khi, tôi ngán ngẩm, và không còn phân biệt nổi đâu là may mắn, đâu là rủi ro.
.
Với tình, tâm hồn tôi chưa phút nào cảm thấy hạnh phúc và bình thản. Vài độ, tôi chán nản và chỉ muốn cô đơn đến chết.
.
Như bây giờ.  

6. 

Cinderela will never die!


 7.

Tôi yêu Santiago trong "Nhà giả kim" (Paulo Coelho) lắm. Yêu một chàng trai đôi mươi băng sa mạc đi tìm giấc mơ của mình, dũng cảm bỏ sau lưng tất cả, tình yêu, tình bạn, mái nhà, nhơn nghĩa....
.
Nhưng, vài lúc trong đời, tôi cũng thấy yêu một người đàn ông trưởng thành, không bao giờ đưa tấm lưng ra cho tôi ngó theo, mà luôn nhìn bờ vai bé nhỏ của tôi từ phía sau, luôn nắm lấy bàn tay tôi, và luôn chìm sâu vào đôi mắt tôi. Một người đàn ông đã đi qua hết ham muốn lợi danh của tuổi trẻ.
.
Chắc, là vì tôi đang mệt mỏi.
.
Nên, tôi đang cảm thấy bao dung với Santiago, thay vì yêu.
.
.


Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Thanh xuân

Ở PHÍA BẦU TRỜI

Thành phố nào tôi đang những ngày mưa rất đẹp! Thật ra hôm nay mới là ngày mưa đầu tiên của Tuy Hoà thôi. Nhưng, tôi vẫn tin rằng thành phố mình sẽ có những ngày mưa đẹp lắm.

Mưa mùa này quê tôi không dai dẳng và thấm sâu, chỉ mưa rào thôi. Bởi thế mà trời thay màu như sóng vỗ. Chạy trên một con đường thoáng, nhìn xa xa về phía bầu trời, ở đó, có gì?

Cầu Hùng Vương ở Tuy Hòa và cầu Cỏ May ở Vũng Tàu là hai cây cầu đẹp nhất tôi từng đi qua. Chẳng vì một lý do gì rõ rệt. Chỉ yêu là thế. Ai đó đến đây, vươn vai hít sâu vào lồng ngực sự sảng khoái, lặng lẽ và màu trời nên thơ nơi hai cây cầu này, tôi tin rằng cũng sẽ yêu chúng như tôi.

Mà, cũng không hẳn. Sự thiên vị nào cũng cần tình yêu. Mà, tình yêu thì cần nhiều lắm.


CHÂN CHIM

Má tôi bảo mắt con dạo này sâu quá, cười có chân chim nhỏ ở đuôi mắt. Tôi soi gương thấy đúng thật. Tôi bỗng nhớ lời chị hay nói ngày xưa: “Con gái hay cười mới có cái chân chim ấy. Người ta gọi là chân chim duyên!”, và nói lại với má y như vậy. Má bảo: “Già chứ duyên nỗi gì!”, rồi mỉm cười, rồi thôi. Tôi nghĩ lại những mỏi mệt hằn lên chân chim Hai Mươi của mình, và chợt hiểu những gì chất chứa trong đôi chân chim trên khoé mắt Hăm Hai của chị ngày ấy. Và lần lượt những chân chim chằng chịt trên khoé mắt ba tôi, má tôi, em trai tôi, ông bà tôi. Dường như vết chân chim khiến nụ cười con người ta trở nên phúc hậu hơn thì phải. Ba tôi, em trai tôi và tôi có cái điệu cười cong mắt thành trăng lưỡi liềm giống hệt nhau. Những khi nhớ ba tôi, tôi hay soi gương và cười cong đuôi mắt, thế là tôi thấy ba tôi.


NHỮNG ĐIỀU ĐÃ LÂU

Trưa nay giở lại sách vở tiếng Anh đã lâu không rờ tới, tôi bỗng cảm thấy xa lạ quá. Điều gì đã lâu cũng trở nên cũ kĩ. Tình xa cách lâu ngày cũng dần xa lạ. Tôi bỗng nhớ một câu người ta thường nói, đại khái nếu ví tình yêu là ngọn lửa, xa cách là cơn gió, gió thổi bùng lên những ngọn lửa lớn, và dập tắt những ngọn lửa yếu ớt. Thật ra, tình nào thì cũng vậy thôi, không riêng gì tình yêu.

Tôi không biết thơ trong tôi là ngọn lửa nhỏ hay lửa lớn. Càng xa tôi càng nhung nhớ, nhưng tôi ngày càng thấy những con chữ lạ lẫm, xa xôi quá với mình. Lâu lâu cắn bút viết thử, cứ như người dưng.

Cứ như chưa từng yêu nhau.


KHI ĐI LẠI MỘT CON ĐƯỜNG

Khi đi lại một con đường đã cũ, người ta có thói quen hoang mang. Thật ra, cái câu vỡ lòng của Triết học “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông” luôn đúng với mọi trường hợp. Không ai có thể đi hai lần trên một con đường. Ngày hôm sau đi lại, con đường ấy đã thêm vài viên sỏi ở đâu đó, thêm cái ổ gà ở chỗ nào đó, hay những người bạn gặp trên con đường ấy cũng không bao giờ giống hoàn toàn với ngày hôm qua. 

Có người bảo thì cứ viết đi, ngại ngùng chi, bắt đầu lại từ đầu. Tôi cười bảo “Ma Kết là người cầu toàn”. Nhưng thật là tôi không biết bắt đầu lại từ đâu. Tôi quá sợ con đường cũ mà mới này. Tôi sợ những điều đã cũ và sẽ mới sau này. Tôi chưa có đủ can đảm và sức mạnh để bật lên. 

Và, tôi ngưỡng mộ những người leo được đến Everest hai lần, hơn những ai chỉ leo một lần duy nhất. Bởi tôi tin rằng, để quay trở lại ngọn núi ấy lần thứ hai, người ấy phải tìm thấy vô cùng sự can đảm và lòng tin ở phía-cuối-con-đường.

Thế nhưng, khi tình yêu trở lại?


KHI QUAY LƯNG

Tôi rất thích ngắm những người tôi yêu thương từ phía sau lưng. Dù biết, nhiều khi, tấm lưng cũng biết đánh lừa người ta lắm.

Những người đàn ông tôi từng có chút cảm tình, ai cũng có đôi vai rộng và tấm lưng cao thẳng. Một người đàn ông cứng rắn, ngoài sự vững chãi, cũng mang lại cho người phụ nữ nỗi buồn sâu thẳm. Buồn chứ, khi mà cả sự khước từ, chia tay, nuối tiếc...cũng thẳng thừng như phép toán.

Và  thế, tôi buồn lắm, trước mỗi tình yêu.

CINDELERA

Cuộc sống này, ở đâu đó, chắc là có Cindelera. Nhưng trong tình yêu, tôi nghĩ, khái niệm Cindelera không hề tồn tại. Tình yêu vô chừng lắm. Cớ gì phải giới hạn trong cái quy luật Cindelera?


SOLEDAD

Hồi lớp 5, hay 6 gì đó, tôi rất mê Soledad. Đã 10 năm trôi qua, đến giờ tôi mới biết, Soledad có nghĩa là CÔ ĐỘC. Hóa ra cô độc đẹp thế. Hóa ra, tôi, lúc này, vẫn chỉ nửa vời cô độc mà thôi.
_________________________
Thành phố nào cũng đang đến những ngày mưa rất đẹp...

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Những ngày không ai



Dễ thường đã 3 tháng nay tôi không viết. Không viết bất cứ gì trong 3 tháng ròng đối với tôi là điều vô cùng ghê gớm. Bởi cái gì đã thành thiết yếu như cơm như gạo mà thiếu thì sẽ chết đấy.

CHẾT...


An hay cười bảo: "Đường điện tâm đồ của nhịp tim mà chạy thẳng là 'đi' đấy! Con người, cái gì, cũng như nhịp tim thôi!". Hồi lần đầu nghe An nói câu ấy, tôi thấm thía ghê lắm, và sững lại mất mấy giây mới cười nổi. Những lần sau thì thời gian sững được rút ngắn, còn cỡ nửa giây, hay một giây. Trong nửa hay một giây ấy, tôi chạy xoẹt ngang kí ức mình để nghĩ xem, đời mình hiện tại có điều gì đang ĐƠ lại hay không. 


Thường thì, câu trả lời của tôi là CÓ.


Nghĩa là, đời tôi lúc nào cũng có điều ĐANG CHẾT!





MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ(Bùi Sim Sim)

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm 

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay - em biết, một mình em .... 


Tôi muốn bắt đầu entry của mình bằng một bài thơ tình. Đã rất, rất lâu rồi tôi không viết nổi cái gì có vẻ TÌNH. Hai Mươi của tôi chật hẹp và buồn bã lắm. Không đam mê, không nhiệt huyết, không bè bạn, không tình yêu. Đôi khi tôi tự hỏi mình đang học vì gì. Tôi sẽ được gì sau những đêm khóc trong mơ và ngày ăn không ngon, không gặp gỡ, không hò hẹn, không cả một cái liếc mắt hay xao lòng? Thì sao, nếu tôi không là ai cả? Cớ gì cứ phải áo đẹp ăn sang? Tôi hay nghĩ về giấc mơ hóa bướm của Lão Tử, và ước gì khi tỉnh dậy vào sáng sớm, mình đã sống hết một kiếp người.

Tôi cũng từng "Ngược đường, ngược nắng để yêu anh". Sao trong bao người ngày ấy và bây giờ tôi gặp, tôi chỉ yêu và nhớ mình anh và không ai khác. Anh khơi những ngày buồn dữ dội trong đời tôi. Để sau đó, niềm vui chưa bao giờ trở lại. Cười đó, rồ đó, tếu táo đó...cũng chỉ là sự chưng diện niềm vui mà thôi.


Một bản tình dịu dàng của Bùi Sim Sim. Tôi tự hỏi, bao giờ thì thơ mới trở lại với tôi. Tôi nhớ thơ như nỗi nhớ của đôi bàn tay: bàn tay này ve vuốt và săn sóc bàn tay kia. Thơ đến và đi trong đời tôi chóng vánh, nghẹn ngào. 


Tôi luôn thiếu bản lĩnh và năng lượng để chạy marathon cả chặng đường dài. Tôi luôn phải dừng lại ở từng chặng vì mệt mỏi và cô đơn. Thường thì ở mỗi chặng dừng ấy, tôi đánh mất rất nhiều. 


Tôi đang dừng lại. Mỗi tháng Sáu, tôi thường bãng lãng và chồn chân. Muốn buông tay và vứt bỏ một cái gì đó. Nhưng nhìn quanh quất, còn gì đâu để vứt? Tôi còn gì để có thể kiêu ngạo vứt đi?


Những ngày không ai...

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

THÀNH PHỐ ĐÈN VÀNG


Tôi gọi Tuy Hoà là thành phố đèn vàng. Đèn trên phố Tuy Hoà chỉ độc một màu vàng, mọi lấp lánh mờ nhạt khác đều bị đèn vàng nuốt chửng. Những đêm mùa đông, mưa giăng trên nóc phố, nghe gợi nhớ gợi thương ghê gớm. Bởi thế, giữa những ngày hạ này, ngước đầu nhìn lên nóc phố, tôi tưởng như mưa vẫn đang rơi đâu đó, vẫn đang giăng đâu đó, vẫn đang tê tái bàn tay, vẫn đang trống hoác lòng… chứ không tưởng nổi rằng mình đang đứng giữa những ngày mùa hạ.


Trong email thứ 2, hay 3 gì đó, viết cho anh, tôi bảo tôi yêu mùa đông. Thực ra ngày ấy, tôi không tưởng nổi mình yêu mùa đông nhiều thế này đâu. Ngày ấy mùa đông trong tôi thanh tao và ngọt ngào ghê lắm. Tôi không tưởng nổi vào một ngày bằng tuổi anh khi ấy như thế này, ngoái đầu nhìn lại những ngày ngây thơ ấy, tôi cảm thấy nhiều thứ tình trong mình quá nhạt. Liệu tình yêu của tôi ngày ấy có sâu bằng chút nhớ mong bây giờ? Liệu sự đánh đổi ngày ấy có bằng nổi chút tự trọng khi tôi 20? Đó là giá trị của tuổi đời. Đó là giá trị của cô đơn!

V không cười với tôi trước biển. V buồn lắm. Cũng không nhìn tôi, không có đến một cái nhìn. Dù cho tôi tinh nghịch lôi kéo, cố làm V cười thế nào, V cũng nín lặng. Tôi thấy V nhìn xa và mênh mông lắm về phía chân trời. Tôi thấy tôi trong V, tôi 18, tôi buồn, tôi chênh vênh. Ở phía V nhìn có gì? Sài Gòn tấp nập, cô đơn mỗi đêm về, đầy khát vọng không hiện thực hoá được? Phố núi chênh chao đang độ mưa về, gia đình ở đó, đầy những vực cản để ta đắn đo lại về ước mơ? Để mỗi khi cắp balo đi và về, trong lòng lại ngập lên những cơn mất ngủ.


Chắc ít ai yêu những khu phố đèn vàng như tôi. Bởi nó lặng lẽ quá, buồn quá. Cũng như tình yêu, chỉ đến khi đi hết những chọn lựa sôi nổi, đắm say của tuổi trẻ, cuối cùng, người ta mới trở về với tình yêu lặng lẽ. Phố đợi được, nhưng tôi thì không. Tôi yếu đuối lắm, cô đơn lắm! Tôi không thể đi một mình bằng đôi chân này suốt chặng đường dài, chỉ lặng lẽ nuốt trái đắng mà đợi chờ ai đó được. Dẫu tôi yêu nhiều thế nào… Tôi không thể mặc kệ mọi lời thắc mắc của ba mẹ, bạn bè về sự cô đơn hiện tại của mình. Không phải bao giờ tôi cũng có thể cười khẩy khi ai đó hỏi: “Sao chưa có người yêu đi?”. Không phải bao giờ tôi cũng có thể không khóc khi má mắng tôi sao bỏ qua hết những chọn lựa, người này thế này, người kia thế kia cơ mà. 
Tôi yếu đuối lắm! Cô đơn lắm!

Chưa ai sẻ chia được với tôi tình yêu với thành phố đèn vàng. Tôi chỉ một mình lặng ngắm phố, một mình nghĩ suy. Có ai, có bao giờ, nhìn vào đôi mắt tôi và tự hỏi, trong đôi mắt tôi có gì không? Tôi đang nhớ ai, mong ai, đang mắc kẹt bởi điều gì, đang cô đơn lắm, có phải không? Chân thành là đó, không phải những lời nói hoa mỹ, tôi cười cũng cười, tôi khóc thì an ủi. Không phải thứ tình cảm giản đơn như phép toán.

Đèn phố ở Sài Gòn không vàng, không gợi màu cho tôi nhớ những cơn mưa. Cũng có lẽ bởi tôi không yêu mưa Sài Gòn, tôi không yêu sự gấp gáp đô hội như phố của mưa Sài Gòn. Tôi thích sự tĩnh lặng và rả rích lặng thầm của những cơn mưa phố nhỏ. Như Tuy Hoà, như Vũng Tàu, như Quy Nhơn. Có lẽ đời xếp đặt đúng, không cho tôi học tập và sinh sống ở những thành phố nhỏ. Sống lâu ở những thành phố nhỏ bình yên như thế, chắc tôi sẽ chết vì buồn lãng đãng, mà không thể cất mình lao vào bận bịu.



Đêm thứ tư ở nhà, tôi bắt đầu mất ngủ. Gà sắp gáy sáng, và tôi không biết lòng mình đang ở đâu. Ở bao nhiêu kế hoạch trước mắt, Sài Gòn ồn ã giòn nụ cười bè bạn? Ở màn mưa giăng trên những cột đèn vàng, và tôi ước gì có ai đó cùng nhìn về phía ấy với tôi, cùng sẻ chia bao nỗi chênh vênh, cô đơn khó ai hiểu được? Ở trong tôi ngày càng khắt khe với tình yêu và tình bạn, với lưng chừng hay chấm hết, với sự tương đối của tình người? Ở sự hèn nhát đi lên của tôi? Nhiều khi, QUÊN là một lẽ sống yếu hèn đáng căm ghét!

Chắc V chẳng bao giờ để ý thành phố tôi đêm về nhuộm một màu vàng trầm buồn. Tôi biết V chưa tìm được ý nghĩa thật sự của những chuyến đi và nhìn thấu tình yêu với nơi mình đã đến. Đôi khi, ta hãy biết buồn đúng nghĩa, đừng phí phạm nỗi buồn, nhưng cũng đừng tiết kiệm nỗi buồn cho những gì chân thật nhất!
1h sáng, 01.05.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳm...

Những khi không còn ai để nói chuyện, tôi quay về đối thoại với chính mình. Thường những khi như vậy, trong tôi đã rối bời lắm rồi, trong tôi đã không còn có thể diễn đạt thành lời để người khác hiểu được nữa.

Những đêm gần đây, tôi rơi vào trạng thái ấy. Khi một cái nick còn sáng, tôi rối bời không biết sẽ nói gì với người ấy. Nhưng khi nó tắt phụt đi rồi, tôi bắt đầu suy nghĩ, người ấy đi đâu, gặp ai, đang làm gì, đang cười phải không, đang nói gì vui lắm đúng không, đang chạy xe trên đường và cô đơn lắm. Phải không?

Phải không?


Phải không?

Cả khi những lời nói đau lòng bắt đầu cắn nát trái tim tôi...


"Nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳm..."

Đó là điều tôi học được sau những tháng ngày vất vả vừa qua. Mỗi khi bắt đầu ngày mới với một núi công việc làm guồng đôi chân tôi và cái đầu bé nhỏ, tôi đều khóc. Một mình thôi. Sau khi khóc, tôi suy nghĩ về những việc phải làm hôm nay và sắp xếp nó thật ngăn nắp, để dù không đủ thời gian, tôi vẫn biết sau việc mình đang làm, mình phải làm gì tiếp theo. Những lúc đói rã rời tay chân và nhức nhối tận xương cốt, tôi không than vãn hay khóc lóc, tôi nhờ bạn bè tôi mua dùm thứ gì đó có thể ăn được, hoặc chạy đi ăn, rồi làm tiếp. Những khi chóng mặt muốn xỉu giữa đường, tôi không buông xuôi tay lái, mà cố về đến nhà. Giờ tôi mới biết, cái đói là thứ khủng khiếp nhất trên đời, chứ không phải những mất mát vô hình lớn lao khiến người ta tự sát. Những khi quá nhiều việc dồn dập đến, tôi không gào lên "Không kịp nữa rồi!", mà luôn nghĩ "Bắt đầu từ đâu nhỉ!?". Bằng cách đó, tôi đã đi qua được những ngày mệt mỏi nhất!

Vậy mà, chạm một niềm riêng mới, tôi vẫn chưa biết mình phải làm gì, nên làm gì, cần làm gì đây. Tôi phải làm gì đây khi cả dũng khí để nhặt kiếm lên, tôi cũng hoàn toàn không có?

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

Khi tình yêu đong đầy trong đáy mắt...

Tôi đã từng nghĩ mình có thể hiểu và cảm thông cho một người nghệ sĩ như ba tôi, mãi đến khi gặp anh giữa xô bồ cuộc sống. Tôi nhận ra, mình không đủ bao dung để chấp nhận được một người quá vô định và đầy vết thương lòng.

Trong đôi mắt ba má tôi, tôi luôn thấy tình yêu đong đầy. Cả lần tôi tận mắt thấy ba tôi tát má tôi ngoài bọng giếng. Má tôi mắt đỏ hoe chạy vào nhà giận dỗi. Cả khi ấy, tình yêu cũng dâng đầy trong đôi mắt ba má tôi. Và thế, tôi chưa bao giờ hoài nghi về gia đình mình. Bởi nơi ấy, luôn có tình yêu!

Má tôi từng bảo tôi hãy học cho mình đức hi sinh. Bởi đàn ông, sống cho đến cuối cuộc đời cũng luôn mắc nhiều lỗi lầm mà người phụ nữ cần bao dung và cao cả. Hơn 20 tuổi, tôi hiểu mình vẫn chưa thể chấp nhận một người đàn ông phiêu du và vô định, tôi hiểu mình vẫn sợ chơi vơi trên cõi đời này. Tôi muốn yêu và sợ yêu!
Hơn hai mươi tuổi, tôi vẫn trốn tránh những đôi mắt si mê tôi. Tôi kiếm tìm đôi mắt đủ yêu thương và tỉnh táo trước tôi. Dù tôi hiểu, tôi sẽ hạnh phúc hơn khi được yêu và đừng yêu quá nhiều. Nhưng tôi sợ trách nhiệm với tình yêu quá lớn với người khác. Như khi tôi nói với bạn: "Sự căm ghét còn dễ chịu hơn dằn vặt". Chắc có lẽ, tại thời điểm nào đó sau này, tôi sẽ khác.


Độ này quê tôi hẳn đang gay gắt lắm. Bằng lăng và hoàng hậu chắc đã nở rộ khắp những góc phố rồi. Bao mùa thi đã đi qua tôi trong màu bằng lăng và hoàng hậu ấy. Tôi nhớ dáng Hoài đứng lặng lẽ dưới gốc cây bằng lăng đẹp nhất tôi từng thấy. Tôi nhớ sắc vàng rực rỡ của hoàng hậu khiến tôi nhận ra mình biết buồn mỗi độ mùa thi về. Còn trong kí ức bạn? Bạn nhớ gì vào những ngày tháng này? Khi trong đôi mắt bạn, tôi nhận ra nỗi buồn đang dần dâng lên.

Biển quê tôi mùa này chắc chắn đang rất đẹp. Những con đường thênh thang lộng gió khiến ai đi ngang cũng muốn dừng lại hít đầy. Nhưng, càng ngày tôi càng sợ biển. Bởi tôi rất buồn trước biển, dù bên cạnh tôi là bất cứ ai.

Nỗi nhớ quê khiến tôi dần mủi lòng khi ngày về đến gần. Tôi nhớ đậm sâu từng góc phố, từng con đường, đừng ngõ ngách. Tôi chưa từng nói điều này với ai. Tôi sợ bạn bè tôi cũng chạnh lòng...

Tôi không hiểu trong đôi mắt kia có gì. Có bao giờ, ai đó ngồi trước tôi cũng tự hỏi lòng đôi mắt đang đối diện mình đang chứa điều gì bao la trong ấy?

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Những bức thư tình



Những bức thư tình, có thể là lời tỏ tình, là bức thư hẹn hò, hay như cuốn nhật ký chung để hiểu nhau hơn. Và, cũng có những bức thư tình dành cho những người xa nhau.

Những người xa nhau sẽ viết cho nhau điều gì? Lời xin lỗi? Cám ơn? Đừng tìm em/anh nữa! Sống tốt nhé em/anh!.....? Sẽ không còn là những lời có cánh đâu! Khi ấy, người ta hay dành cho nhau những gì chân thành và mộc mạc nhất.

Tôi cũng đã từng viết những bức thư tình, dĩ nhiên rồi! Tôi đã qua tuổi hai mươi. Nghĩa là thời vụng dại và mơ mộng nhất đã nằm lại sau lưng. Dĩ nhiên, trong ấy có cả những bức thư tình.

Tôi tập viết thư tình từ ngày còn rất bé. Bức thư tình đầu tiên tôi viết dành cho má, vào dịp 20.11 năm tôi học lớp 5. Tôi không còn nhớ nội dung của bức thư ấy nữa, chỉ nhớ cảm giác tối má ôm tôi ngủ rất chặt và ấm. Độ ấy quê tôi đang vào đông mà. Bây giờ, có lẽ, má vẫn cất giữ bức thư ấy, ở đâu đó trong số kỉ vật của má, cũng như những món quà tôi tặng má qua năm tháng đã rỉ sét, sờn màu, gãy hỏng.

Bức thư tình tôi ngượng ngùng để vào ngăn bàn của cậu bạn đầu tiên tôi mến, hình như cũng vào năm tôi học lớp 5. Tôi vẫn còn nhớ rõ, cậu ấy không thẹn thùng đọc rồi rủ tôi đi ăn kem như tôi mong đợi, cũng không mang ra khoe mẽ với đám con trai. Cậu ấy - với một cử chỉ rất đàn ông, đã nhìn thẳng vào tôi, rồi đi xuống góc lớp, xé bức thư ấy vất vào sọt rác. Tôi, cũng với sự quân tử và ngang ngạnh tương đương, không tỏ ra thù ghét, tránh mặt hay khóc lóc, tôi vẫn đối xử với cậu ấy như trước nay vẫn vậy, vẫn thích nghe cậu ấy đàn piano, vẫn chơi đá banh với cậu ấy,...mãi đến khi chúng tôi lên cấp 2 và không còn học cùng lớp nữa. À! Một điều dĩ nhiên khác, tối đó về nhà, tôi đã khóc nức nở chỉ vì cây viết máy lưỡi tre của tôi mất. Anh Hai tôi mang cả cây bút máy có khắc hình chim phượng mà anh rất quý ra dỗ tôi, nhưng tôi vẫn không nín khóc. Chỉ mình tôi biết khi ấy, tôi đã khóc rất lâu vì điều gì.

Và thế, mãi đến năm 12, gặp anh, tôi mới viết thư tình trở lại, cho một tình yêu thật sự. Tôi viết rất nhiều, lúc bắt đầu hay kết thúc, hạnh phúc hay đau khổ. Anh cũng dành cho tôi ngần ấy thư tình. Cảm giác thanh tao, khấp khởi hạnh phúc ngày ấy, tôi phải cám ơn anh đã mang về cho tôi suốt hơn một năm, để sau đó, tôi biết nhìn nhận đúng nghĩa hơn về nhiều giá trị của cuộc đời này, thôi ngây thơ cả trong mộng mơ hay đau đớn. Dù sau đó, tôi phải trả giá bằng rất nhiều đau khổ, thì cũng xin khắc ghi những ngày tháng ấy vào tận đáy lòng!

Bây giờ, anh đã có người con gái khác để hằng đêm ngồi viết thư tình. Còn tôi, đã rất lâu qua rồi, tôi vẫn ngồi đây viết thư tình cho chính mình. Mỗi cuối tuần vẫn mặc váy cho mình ngắm. Mỗi dịp về quê, vẫn đến cafe một mình. Biết sao được, cuộc đời mỗi người có mỗi khúc quanh riêng. Tôi vẫn đang ở trên một con đường mòn...

"Love means never having to say you're sorry" (Love story)


Lỗ Tấn từng viết: "Kì thực trên mặt đất làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi" (Thuốc). Tôi ghi nhớ lời ấy rất lâu. Và mỗi lần vấp đau và biết mình lạc đường, tôi luôn nhắc nhớ mình về câu nói ấy. Để rồi lò dò đứng dậy, cực đoan trong cô độc để vững niềm tin mà sống. Người khác, thời điểm nào đó không đủ yêu thương để thấu hiểu trái tim tan nát của tôi, có thể sẽ căm ghét và vất tôi ngay ra khỏi cuộc đời họ (cả anh cũng vậy). Thì, cũng không sao cả! Tôi tin rằng, mình, sẽ bằng đôi chân này, tạo nên một con đường đi trở lại vào trái tim người ấy.

Ngày chia tay, anh bảo với tôi rằng: "Anh không tin vào câu người ta nói, gương vỡ sẽ lại lành!". Phải! Tôi cũng không tin. Ai có thể nhặt lại hết từng vụn vỡ thuỷ tinh? Người ta cũng chỉ có một cuộc đời để sống, một trái tim yêu, một cái đầu để suy nghĩ. Không thể bảo nó xoá đi hết những tổn thương đã qua và lành lại vẹn nguyên như cũ. Một thời, câu nói ấy trở thành thứ niềm tin mà tôi nắm lấy để gượng dậy. Một thời điểm khác, tôi dùng cách ấy đối xử với một người khác không có lỗi gì trong đời tôi. Giờ thì, tôi đã nghĩ khác. Không gì ngăn cản được tình yêu, cũng như đôi chân này cả. Bởi chúng ta có đôi chân để chinh phục được mọi con đường! Hãy biết biến những muộn màng trở thành con đường quay trở lại, biến chúng trở thành lời cám ơn vào một ngày không xa ngoái đầu lại, chứ không phải là hối tiếc! 

"Love means never having to say you're sorry".

Lần gần đây nhất, tôi viết thư tình cho tháng Sáu của tôi. Tháng Sáu của tôi giờ này không biết đang ở đâu trên đất nước này, có đang trải qua những ngày tháng có ý nghĩa không? Như những ngày vất vả mà đầy ý nghĩa tôi đang sống đây! Giờ là tháng 4 rồi, anh ạ! Cuộc sống vẫn đang trôi. Và mùa mưa đang đến. Mùa mưa Sài Gòn năm nay, em không được về quê. Không biết anh có quay lại tìm em không. Có thể khi anh quay lại, em đã không còn đứng đó đợi anh nữa, và đã bước chân sang một con đường mới. Cũng có thể anh không bao giờ quay lại tìm em. Vào một ngày nào đó, một tháng Sáu nào đó khác sau này, em sẽ vẫn nhớ đến anh như một cơn mưa dịu dàng nhất!