Nhưng, bây giờ, mình đã hiểu rằng, nếu mình cần một người như vậy, có lẽ mình nên sanh một đứa con. Bởi con là của mình, chồng là của người ta, cha mẹ không thể sống cùng mình trọn đời, và mọi điều khác, mọi điều, đều là phù du.
Mình yêu ba mẹ mình thế, sao mình không thể lấy ba mẹ mình làm chồng được nhỉ? Đàn ông là cái thể loại mà mọi điều ở họ đều nằm ngoài mình, mình chẳng hiểu được, chẳng giữ được. Còn ba mẹ, thì mình và ba mẹ đã từng và mãi mãi là của nhau.
Sau bốn năm, tháng Năm năm nay, mình đã chúc sinh nhật muộn một người quan trọng của đời mình. Thật, có nhiều điều ở đời mình không bao giờ muốn quên, nhưng cuộc đời buộc mình không được nhớ. Đời buồn thật!
Mình hay ước mình có thêm đôi cánh để bay, có thêm chút chiều cao để chạy, thêm chút cân nặng để đánh nhau, thêm chút hung dữ để không sợ ai. Nhưng mình vẫn chỉ là mình, mãi mãi là mình. Mình đã từng bay và gãy cánh. Đã từng chạy và vấp ngã. Đã từng trắng trẻo, tinh khôi để giờ già và mỏi mệt như một bà cụ, không còn cảm thấy bất cứ ham muốn nào ở đời.
![]() |
Bốn năm trước |
Mình, kể từ giờ đến cuối đời, mình sẽ sống mãi thế này sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Viết lời bình vào đây bạn nhé!!